Chương 24 Ngọc đẹp - bao hàm vạn vật.
- Yuu Hibari
- Apr 18
- 15 min read
Xem náo nhiệt thì càng lớn chuyện càng vui.
Sự việc dường như ngày càng thú vị hơn. Phò mã gia nhanh chóng bỏ tiền mời tới một người ngoại bang tóc đỏ. Trên đường tiểu tư đã giải thích phải làm gì, đã nhận tiền rồi nên người ngoại bang cũng không vòng vo. Vừa đến nơi liền dạy mấy câu giao tiếp khá thường dùng.
Xin chào, tạm biệt, hẹn gặp lại ngày mai.
Lần đầu tiếp xúc ngoại ngữ, Tống Minh Tri: “.........”
Đang líu lo cái gì vậy?
Ngay giây tiếp theo, Dung Quyện bắt chước được khoảng bảy mươi phần trăm.
Quá dễ!
Tống Minh Tri khẽ nhíu mày.
Dung Quyện nói trôi chảy đến mức phò mã cùng những người khác có mặt tại đó nhất thời tưởng rằng Tống Minh Tri phát huy thất thường. Cho đến khi chính họ thử nói một lần… suýt nữa cắn trúng lưỡi mình.
Ngay cả người ngoại bang cũng kinh ngạc nhìn Dung Quyện.
“Ta thường xuyên nói chuyện với một con vẹt đuôi dài, nên có chút thiên phú khẩu ngữ,” Dung Quyện hào phóng nói, “nhưng chỉ dựa vào khẩu ngữ để đánh giá thì hơi bắt nạt người ta. Chúng ta thi ngữ pháp đi.”
Mọi người đều nhìn hắn, ánh mắt đều truyền cùng một thông điệp: Ngữ pháp là cái gì?
“Chính là từ vựng cộng với cú pháp. Ngươi đại khái dạy một chút rồi ra đề. Còn hình thức đề thì…”
Dung Quyện nhìn người ngoại bang: “Trắc nghiệm, điền từ vào chỗ trống, đọc hiểu, viết đoạn văn ngắn đều được. Nếu có thể thi nghe thì càng tốt.”
Có rất nhiều điểm thường gặp, ví dụ như các ngoại ngữ phương Tây cổ đại đều có hệ thống thì rất rõ ràng: hiện tại, quá khứ, tương lai.
Ở phía đối diện, Tống Minh Tri càng lúc càng cảm thấy mình đang bị gài bẫy.
Hắn đã cẩn thận quan sát biểu cảm của người ngoại bang — người này còn kinh ngạc hơn cả hắn.
Sự kinh ngạc đó là thật.
Trước tính chuyên nghiệp của Dung Quyện, người ngoại bang trông giống hệt một tân binh.
Kết quả bài thi viết không có gì bất ngờ.
Tống Minh Tri thảm bại.
Với tư cách là một “tổ sư” lần đầu tiếp xúc ngoại ngữ, năng lực tiếp nhận cái mới của hắn đã cực kỳ xuất sắc rồi — làm đúng 60% số câu.
Nhưng Dung Quyện — 100 điểm!
Người ngoại bang không biết thân phận Dung Quyện, không nhịn được hỏi: “Trong song thân của ngươi… có người nào là tộc nhân của chúng ta sao?”
Ánh mắt Dung Quyện vẫn không rời khỏi Tống Minh Tri, đáp: “Nếu ngươi học ngoại ngữ, gặp ta chẳng khác gì một con phù du nhìn thấy bầu trời xanh.”
“..............”
Không khí rơi vào im lặng.
Hệ thống không chịu nổi nữa.
【Tiểu Dung, cậu có phải lén đọc tiểu thuyết ta cất riêng không! Mau dừng lại đi, ta sắp xấu hổ đến mức muốn đào đất chui xuống rồi.】
Nhân lúc mọi người vẫn không nói được lời nào, Dung Quyện lười biếng trả lời riêng: “Ngươi cũng đã say mê trí tuệ của ta rồi sao? Khẩu khẩu.”
【.........】
“Không sao, quay đầu ta mở cho ngươi một hệ thống chống nghiện.”
【!!!】
Cuộc văn đấu tiến vào vòng thứ hai. Tống Minh Tri cúi mắt trầm tư.
Phò mã cùng các phu tử đều không mở miệng quấy rầy. Đề mục của vòng này cực kỳ quan trọng — nếu lại thua, vòng ba cũng không cần nữa.
Họ không nhịn được nhìn Dung Quyện.
Trên đời thật sự có người có thể thắng Tống Minh Tri trong văn đấu sao?
Nếu truyền ra ngoài, e rằng văn đàn sẽ chấn động lớn.
Lúc này Tống Minh Tri ngẩng mắt: “Ban nãy so thị lực và trí nhớ, vòng này ta thêm một mục thính lực, lấy ‘nhạc’ làm chủ.”
Nội dung thi rất đơn giản, hắn nói ngắn gọn: “Cùng một bản nhạc phổ, ta đàn hai lần. Một lần đúng, một lần có sai sót. Ngươi chỉ cần chỉ ra có mấy chỗ sai.”
Điều này rất khó, nhưng cũng không phải cố ý làm khó.
Đại Lương trọng văn, đề xướng lục nghệ của quân tử. Con cháu nhà giàu quyền quý hầu như đều được bồi dưỡng về âm nhạc, thơ ca và vũ đạo. Tính ra với người bình thường, bài thi này còn dễ hơn kiểm tra trí nhớ.
Dung Quyện lại trợn tròn mắt.
Hệ thống:【Sao hắn cứ đâm thẳng vào họng súng của cậu vậy?】
So trò này với người sở hữu tuyệt đối cảm âm siêu cường à? Căn bản không cần hắn ra tay — tự mình lao vào đạn.
Nhưng lần này Tống Minh Tri không bắt đầu ngay, mà đứng dậy đi ra ngoài.
Dung Quyện khó hiểu: “Đừng đi tản bộ chứ.”
Khóe miệng phò mã giật một cái, giải thích: “Hắn về lấy đàn.”
Tống Minh Tri có một cây cổ cầm cực kỳ quý giá, tên là Lưu Bàn. Xung quanh cây đàn này có không ít truyền thuyết. Ban đầu nó thuộc về một nhạc sư cung đình tiền triều. Sau đó người nhạc sư lưu lạc nhiều nơi, trước khi chết đã gửi gắm cây đàn cho Tống Minh Tri.
Không tiếc đem Lưu Bàn ra, đủ thấy vòng này Tống Minh Tri thật sự rất coi trọng.
Hắn đi rồi quay lại, cũng không mất quá nhiều thời gian.
Trong lúc đó, Dung Quyện ngủ một giấc. Khả năng “muốn ngủ lúc nào cũng ngủ được” của hắn khiến người khác nhìn mà tặc lưỡi.
Cho đến khi tiếng bước chân lại vang lên ở cầu thang.
Dung Quyện mới hé mắt.
Thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là áo trắng, giày trắng.
Vẻ buồn ngủ trong ánh mắt hắn tan bớt vài phần, thay vào đó là một chút nghi hoặc.
Dung Quyện hiếm khi ngồi thẳng người, từ trên xuống dưới quan sát Tống Minh Tri.
Có lẽ vì cảm thấy để Dung Quyện chờ lâu, sau khi ngồi xuống, giọng điệu của Tống Minh Tri dịu đi hơn trước một chút. Hắn giải thích: “Cổ cầm có linh. Mỗi lần trước khi đàn ta đều tắm gội, đốt hương. Lần này thời gian gấp, nên chỉ kịp thay một bộ y phục.”
Dung Quyện khẽ xoa thái dương. Văn đấu thật sự quá hao tổn tinh lực, đến giờ hắn vẫn chưa hồi lại sức.
Tạm thời đè xuống chút nghi hoặc ban nãy, hắn nói: “Đàn đi.”
Tống Minh Tri: “.........”
Chu phu tử đứng dậy tuyên bố vòng thi thứ hai bắt đầu.
Tay trái ấn dây, tay phải Tống Minh Tri nhẹ nhàng gảy đàn. Âm vận của cổ cầm tinh diệu đến mức thật sự đạt tới cảnh giới ấn xuống như khắc vào gỗ, ra lực mà không lộ lực.
Một khúc nhạc khiến các phu tử nghe đến mức như si như say. Cho dù ở lần đàn thứ hai, khi hắn cố ý gảy sai nốt, âm thanh tuyệt diệu ấy vẫn không hề bị ảnh hưởng.
Đến cuối khúc.
Dung Quyện mặt không biểu cảm nói: “Ba chỗ sai.”
Thậm chí không có cả quá trình suy nghĩ, cứ như tùy tiện đoán đại một con số.
Ngoài hắn ra, tất cả mọi người đều nhìn về phía Tống Minh Tri.
Người sau khẽ gật đầu.
Dung Quyện lại không nhìn phản ứng của mọi người, cũng không chờ Tống Minh Tri tự mình công bố đáp án. Hắn ngược lại lấy bút mực ra, viết nhạc phổ ào ào.
“Vậy ta cũng muốn thử xem thính lực của Tống tiên sinh thế nào. Thân thể ta không tốt, không có sức đàn hai lần, nên chỉ đàn một lần bản có lỗi thôi. Ngươi cứ đối chiếu theo phổ mà tìm.”
Dung Quyện nhìn phò mã gia: “Có tỳ bà không?”
Hôm nay những điều hắn mang tới thực sự quá nhiều chấn động.
Phò mã gia hoàn hồn, liếc tiểu tư một cái. Rất nhanh đã có người mang tới một cây tỳ bà.
Trong lòng tiểu tư có chút nghi hoặc nhưng không dám nói.
Ở thời đại này, nam nhân đàn tỳ bà cực kỳ hiếm. Hơn nữa còn viết sẵn nhạc phổ trước, chẳng phải giống như thi mở sách sao?
Tống Minh Tri lại đoán được nguyên nhân.
Khúc nhạc tiếp theo Dung Quyện diễn tấu chắc chắn không phải loại phổ biến, khác với khúc Quảng Lăng Tán mà hắn vừa đàn.
Lúc này chỉ có thể dựa vào nhạc phổ.
Một khúc hay từ trước đến nay không thiếu người truyền tụng. Ban đầu hắn còn nghĩ đây là một bản nhạc nhỏ lẻ ít người biết, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nhạc phổ, ánh mắt hắn lập tức không rời ra được.
Sự tò mò của phò mã gia đã lên đến cực điểm. Ông mặc kệ tất cả, trực tiếp đứng sau Tống Minh Tri xem, lập tức sáng mắt.
Các phu tử thấy vậy cũng xúm lại.
《Thập Diện Mai Phục》.
Chỉ riêng cái tên đã toát ra khí thế hùng tráng bàng bạc. Nhạc phổ dạng giảm tự phổ ghi lại vị trí âm và cả kỹ pháp. Chỉ dựa vào những ký hiệu ấy cũng có thể tưởng tượng ra một nửa hiệu quả biểu diễn.
“Hay! Hay quá!”
Phò mã bình thường cực thích nghe nhạc, năng lực thưởng thức cực cao. Chỉ vừa nhìn đoạn đầu tiên, cả người ông đã không tự chủ được mà đứng bật dậy.
Chu phu tử là người nóng tính, lập tức hỏi: “Bản phổ này là ai viết? Không nên vô danh như vậy chứ!”
“Dù sao người đó cũng không còn ở trên đời nữa.”
Dung Quyện chẳng muốn trả lời thêm câu hỏi nào, chỉ nhìn Tống Minh Tri: “Xin tiếp chiêu ——”
Dứt lời.
Không hề báo trước, hắn trực tiếp gảy tỳ bà.
Trình độ biểu diễn kiểu tam cước miêu (tay ngang) khiến đám người đang kỳ vọng cực lớn vào khúc nhạc này tâm trạng rơi thẳng xuống đáy.
Dung Quyện quả thật rất giỏi tra tấn người khác.
Tống Minh Tri rất nhanh hiểu ra vì sao Dung Quyện nói là “tiếp chiêu”.
Bởi vì…
Sai quá nhiều!!!
Cứ cách một đoạn giai điệu lại sai ba bốn chỗ.
“Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín…”
Đếm đến mức hoa cả mắt.
Đứng gần, âm thanh tỳ bà khó nghe vô cùng văng vẳng bên tai. Biểu cảm của những người khác càng méo mó tới cực điểm, thậm chí có chút dữ tợn.
Trong đầu họ, một bên là bản nhạc đúng tuyệt mỹ, một bên là trình độ biểu diễn thảm họa.
Hai bên đánh nhau loạn xạ trong đầu.
Cảm giác như một vạn con kiến đang bò trong tim.
Trên sân văn đấu, Tống Minh Tri không rảnh để sốc vì nghệ thuật bị phá hoại.
Vì hắn vẫn đang đếm.
“Hai mươi bảy, hai mươi tám…”
Nhưng tốc độ đếm không theo kịp tốc độ sai của Dung Quyện.
Tống Minh Tri dần dần không theo kịp nữa.
Trong khi đó Dung Quyện còn tăng tốc gấp đôi.
Một khúc kết thúc.
Dung Quyện ôm tỳ bà, tay đặt lên đầu đàn, nhìn gương mặt mọi người đổi sắc liên tục như đèn kéo quân, khẽ mỉm cười: “Đếm rõ chưa?”
Tống Minh Tri xoa xoa mi tâm, còn đang chờ đôi tai bị hành hạ của mình hồi phục.
“Sáu mươi bốn…”
Giọng hắn hiếm khi mang theo chút do dự: “Không đúng… sáu mươi sáu chỗ.”
Dung Quyện chớp mắt: “Xác định chưa?”
Hắn còn tử tế cho cơ hội sửa lời, bắt đầu đếm ngược:
“Sáu mươi sáu lần một…Sáu mươi sáu lần hai…Sáu mươi sáu lần ba…”
Bốn mắt nhìn nhau.
Dung Quyện mỉm cười: “Rất tốt! Chúc mừng ngươi — trả lời sai rồi.”
Hiện trường im phăng phắc.
Phò mã gia dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra được.
Dung Quyện ưỡn ngực đầy tự hào: “Là bảy mươi bốn chỗ.”
Sao ngươi không làm tròn luôn một trăm cho rồi?
Cuối cùng vẫn là Chu phu tử phá vỡ sự im lặng trước: “Cái này… nếu như đàn loạn lung tung rồi tùy tiện nói một con số, chẳng phải không có cách xác nhận sao?”
Trong mắt những người khác cũng có cùng một nghi vấn.
Dung Quyện không hề tỏ ra khó chịu khi bị nghi ngờ. Hắn nhìn Tống Minh Tri, tiện tay nói: “Đại cửu câu tam — lỗi đầu tiên là đáng ra ngón giữa phải móc dây thứ ba, nhưng lại bỏ sót một dây…”
Hắn nói không nhanh không chậm.
Tống Minh Tri không lên tiếng ngắt lời. Chỉ nhìn những ngón tay hơi siết lại của hắn cũng biết, Dung Quyện không hề nói bừa.
Những lỗi tiếp theo mà Dung Quyện nói ra đều trùng khớp với những điểm sai mà hắn phát hiện.
Rất có thể…
Chính mình đếm nhầm.
Hơn nữa hắn biết rõ, ở đoạn giữa có một phần giai điệu vì người diễn tấu tăng tốc quá nhanh, tay gần như đánh ra tàn ảnh, khiến hắn không phân biệt rõ nhiều chỗ.
Khi phò mã gia nhìn sang hỏi ý, Tống Minh Tri thần sắc căng chặt, khẽ gật đầu.
Nghiền ép.
Lần này mới thật sự là nghiền ép tuyệt đối!
Tống Minh Tri… thua rồi!
Ánh mắt tán thưởng của phò mã vẫn luôn dán chặt trên gương mặt như ngọc của Dung Quyện. Ông vỗ tay liên tiếp, nói liền hai lần: “Đại tài! Đại tài!”
Chu phu tử và những người khác nín thở. Từ giờ trở đi họ không còn cách nào liên hệ Dung Quyện với hình tượng công tử ăn chơi trong lời đồn nữa.
Cảnh cuối cùng mang lại chấn động thậm chí còn mạnh hơn cả bản nhạc phổ.
Đối phương không chỉ tùy tay đàn sai mấy chục chỗ, mà còn định vị chính xác từng lỗi. Thật khó tưởng tượng đó là loại trí nhớ và tốc độ phản ứng như thế nào.
Tống Minh Tri thua tâm phục khẩu phục.
Đúng lúc này, dưới lầu bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Âm thanh đàn loạn xạ ban nãy đã khiến bên dưới nổ ra một trận bàn tán kịch liệt.
Những nốt nhạc và giai điệu rối loạn nghe cực kỳ chói tai — rốt cuộc trên lầu đang xảy ra chuyện gì? Đã có người không nhịn được muốn kiếm cớ lên xem.
Chu phu tử vội vàng xuống dưới duy trì trật tự.
Dung Quyện nhìn những người còn lại, khách khí hỏi: “Không biết các vị có thể tạm thời tránh đi một chút không? Ta có vài lời muốn nói riêng với Tống tiên sinh.”
Thực ra mọi người đều đoán được hắn định nói gì.
Các phu tử rất dễ nói chuyện. Trước khi xuống lầu còn nhiệt tình mời hắn khi rảnh có thể ghé học đường của mình dạo chơi.
Phò mã uống xong chén trà cũng đứng dậy.
Ông có linh cảm sắp có một màn kịch hay.
Tám chín phần mười Dung Quyện sẽ nhân cơ hội đào góc tường nhà cha mình.
Chỉ là… khả năng cao sẽ thất bại.
Tài hoa thì tài hoa, nhưng trước khi thi đấu hai bên không hề lập cược ước gì.
Điều này khiến phò mã gia rất khó hiểu.
Tống Minh Tri vốn khá kiêu ngạo, vì sao Dung Quyện không lợi dụng điểm này, dùng kích tướng pháp, buộc đối phương phải trước mặt mọi người đánh cược về nơi nương thân?
“Thật lạ.” Phò mã lắc đầu rời đi.
Trên tầng cao nhất chỉ còn lại Dung Quyện và Tống Minh Tri ngồi đối diện nhau.
Một nô bộc đang đứng cúi đầu bên cạnh định bước lên rót trà.
Tống Minh Tri nói: “Các ngươi lui xuống trước.”
“Không cần.” Dung Quyện thản nhiên nói: “Có phải chuyện gì không thể để người khác nghe đâu.”
Trà đã nguội từ lâu.
Hắn khẽ phe phẩy quạt: “Tiên sinh hẳn đã biết mục đích chuyến đi này của ta.”
Sau cuộc so tài ban nãy, cái nhìn của Tống Minh Tri về Dung Quyện đã thay đổi rất nhiều, thậm chí còn có chút cảm giác tri kỷ anh hùng.
Người này tài hoa hơn người, lại mang phong thái ngông nghênh chơi đời. Trước kia danh tiếng không nổi, nói không chừng cũng giống mình — không muốn nhập thế, nhưng trong thời thế ăn thịt người này lại không thể thật sự lánh đời.
Chỉ tiếc…
Tống Minh Tri lắc đầu: “Ta từng hứa với lệnh huynh rằng, sau khi hắn bước vào quan trường, ta sẽ trợ giúp một hai. Lệnh huynh cũng đã dùng lễ đãi môn khách để tiếp đãi ta.”
“Từ xưa kẻ phản chủ thường không có kết cục tốt.”
Dung Quyện bật cười.
Những lời này chỉ là cái cớ.
Tình huống thật sự là: kẻ ngốc mới vô duyên vô cớ xé mặt với Hữu tướng.
Tất nhiên, kỹ thuật đàm phán là trước tiên đưa ra một kết quả mà đối phương tuyệt đối không thể chấp nhận, sau đó lùi một bước.
Dung Quyện cũng định làm vậy.
Điều hắn cần chỉ là để Tống Minh Tri tiếp tục ẩn mình trong phủ Hữu tướng.
Đến thời khắc quan trọng, tùy tình huống truyền ra một hai tin tức.
Tiện thể bình thường giúp xử lý những công việc của Lễ bộ mà hắn cần hoàn thành.
Quan trọng nhất là…
Phải để Tống Minh Tri nói cho Cố Vấn biết rằng hắn đã bắt đầu làm việc cho mình.
Chỉ cần thắng được vụ cược với Cố vấn là đủ.
Dung Quyện mơ hồ cảm nhận được rằng lý trí của Tống Minh Tri còn vượt xa Cố Vấn.
Nếu hôm nay hắn thật sự đề nghị dùng văn đấu để quyết định chủ nhân mà mình sẽ trung thành, người này chưa chắc đã đồng ý.
Cho đến khi chiếc quạt trong tay phe phẩy bảy tám lần, lúc Dung Quyện sắp mở miệng thì Tống Minh Tri lại lên tiếng trước.
“Người thường chuyên tinh một lĩnh vực đã là hiếm thấy, không ngờ đại nhân ở mọi phương diện đều xuất sắc.”
Hắn cười khổ: “Biết sớm vậy ta đã không tự cao. Vòng đầu nên so toán học với đại nhân.”
Rõ ràng là đang muốn chuyển chủ đề.
“So cái gì không quan trọng.” Dung Quyện bình thản nói. “Tống huynh, bí quyết của chiến thắng là không phải chiến đấu một mình.”
Toán học hắn chỉ biết sơ sơ, quả thật không phải quá giỏi. Nhưng có hệ thống ở đây — toán học cổ đại không thể thắng nổi AI.
Dung Quyện nói rất tùy ý.
Nhưng ngay giây tiếp theo bỗng vang lên một tiếng giòn vang.
Rầm!
Chiếc chén nước trên bàn bị vô tình hất rơi xuống đất, trà bắn tung tóe lên bộ y phục vừa thay.
Ở phía đối diện, sắc mặt Tống Minh Tri đột nhiên biến đổi: “Đại nhân… lời này ý là gì?”
Phản ứng quá mức của Tống Minh Tri khiến Dung Quyện nheo mắt lại.
Không đúng.
Ngay cả khi hắn đàn tỳ bà loạn xạ ban nãy, Tống Minh Tri cũng không hề có biến động cảm xúc rõ rệt như vậy.
Kết hợp với một điểm sai lệch mà trước đó hắn đã chú ý, Dung Quyện chợt suy nghĩ ra điều gì đó.
Trước khi bắt đầu vòng thi thứ hai, Tống Minh Tri đã rời đi một lúc.
Khi hắn quay trở lại…
trên người đã có chút thay đổi kỳ lạ.
Tống Minh Tri cũng nhận ra mình vừa thất thố, nhưng muốn cứu vãn đã không kịp nữa.
Biểu cảm của Dung Quyện đã nói rõ — hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua nghi điểm này.
Đối với người thông minh, chỉ cần nắm được một chút manh mối nhỏ, việc chứng thực chỉ là vấn đề sớm muộn. Mà quá trình bị truy hỏi ngược lại càng bất lợi cho hắn.
Không khí bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, yên lặng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Không biết đã im lặng bao lâu.
Tống Minh Tri nhắm mắt lại: “Đại nhân quả thật mắt lửa ngươi vàng.”
Như thể đã hạ quyết tâm nào đó, giọng hắn trở nên hơi khó khăn: “Ngài… có từng nghe nói đến Tống thị Dương quận không?”
Điều này Dung Quyện quả thật từng nghe.
Không lâu sau khi sứ đoàn Ô Nhung rời đi, lúc nghỉ trưa, Hầu Sinh và những người khác khi nói tới thành Đồng Uyên đã nhắc tới gia tộc này.
Tống thị Dương quận từng là danh môn vọng tộc. Gia quy trong tộc cực kỳ nghiêm khắc: trẻ con hai tuổi đã khai trí, còn phụ nữ trong tộc phải tuân thủ lễ giáo cũ của tiền triều, chân không ra khỏi cửa.
Sau đó thành Đồng Uyên thất thủ, Tống thị vốn cắm rễ ở đó gần như chết sạch bảy tám phần, chỉ có rất ít người chạy nạn thoát ra.
Tống Minh Tri cười mỉa: “Quy củ của Tống thị thể hiện ở mọi mặt. Dân gian Đại Lương từng coi song sinh là điềm dị tượng. Tống thị càng chịu ảnh hưởng quy tắc ‘vật trái thường ắt là yêu’. Nếu sinh ra song sinh, thường sẽ bóp chết một đứa.”
Nghe vậy, trong lòng Dung Quyện khẽ động. Ngón tay hắn vuốt qua khung quạt, nhìn hai con hoàng oanh giống hệt nhau vẽ trên mặt quạt.
Khi Tống Minh Tri tắm rửa xong quay lại, tư thế đi đứng của hắn đã khác với lúc mới vào Quán Nhạc Lâu.
Ánh mắt quan sát bốn phía, hô hấp và động tác phối hợp nhịp nhàng, bước chân cũng rất có quy tắc.
Nhưng trước đó khi hắn vừa xuống xe ngoài lầu… bước chân lại hư phù.
Đó chính là sự khác biệt giữa người luyện võ và người thường khi đi lại.
Nếu là song sinh… mọi thứ liền giải thích được.
Tống Minh Tri tiếp tục nói: “Lúc ta sinh ra, tình huống cực kỳ đặc biệt. Phụ mẫu không nỡ, liền bí mật tìm một phủ đệ khác, để nhũ mẫu nuôi ta lớn lên trong âm thầm.”
Hắn tự giễu: “So với đọc sách biết chữ, kỹ năng sinh tồn đầu tiên ta học được lại là dịch dung.”
Nói tới đây, Tống Minh Tri nhìn Dung Quyện: “Đúng như ta đã nói trước đó — sức người có hạn, rất khó tinh thông mọi thứ.”
“Ta có thể nổi danh thiên hạ từ sớm, lại đọc qua nhiều lĩnh vực như vậy… là bởi vì đã đi đường tắt.”
Nói xong hắn khẽ gật đầu về phía bên cạnh.
Những nô bộc xung quanh không biết từ lúc nào đã đứng hết bên cạnh hắn.
Bắt đầu từ người đứng đầu, từng người cúi người chắp tay:
“Tống Minh Tri.”
“Tống Trí Tri.”
“Tống Vi Tri.”
“Tống Bất Tri.”
“Tống Thị Tri.”
Cuối cùng đến người đang ngồi:
“Tống Dã Tri.”
“Tống thị lục tử, bái kiến đại nhân!”
Dung Quyện: “.........”
Rắc.
Xương quạt trong tay bị hắn bóp nứt một khe.
Biểu cảm của Dung Quyện cũng nứt ra một chút.
Sinh... sinh sáu?
___________________
Dã sử: Lúc Đế lần đầu gặp môn khách, số lượng nhiều không kể xiết, khắp nơi đều có thể nhặt được.
Mẹ Tống quả là một người phụ nữ vĩ đại đáng khâm phục 🙏