Chương 26 Thượng vị – Mưu sự tại nhân
- Yuu Hibari
- Apr 18
- 14 min read
Nửa đêm canh ba, sau một cái hắt hơi, Dung Quyện bị một cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc.
Nhưng rất nhanh hắn đã tìm ra nguyên nhân của cơn ác mộng.
“Chắc hôm nay Tạ Yên Trú cũng bị dọa cho choáng váng.” Tối qua hắn thậm chí quên cả cho ta uống thuốc.
Thông thường thuốc buổi tối sẽ có thêm thành phần an thần.
Hệ thống cũng chưa ngủ:【Tiểu Dung, chuyện này ngươi phải phê bình hắn mới được.】
Dung Quyện: “.........”
Sau lần dược dục, hệ thống bỗng cực kỳ hứng thú với bước tiến lớn của văn minh nhân loại.
【Theo nghiên cứu của tôi, sự phát triển y học thời đại này không chỉ liên quan đến con người.】
Dung Quyện nằm lại xuống giường, phối hợp hỏi: “Vậy nửa còn lại là gì?”
【Thuốc. Rất nhiều dược liệu quý hiếm trong tương lai đã tuyệt chủng hoặc cực kỳ nguy cấp.】
【Tiểu Dung, tôi có một diệu kế. Tôi lén vận chuyển cơ thể của ngươi từ bên kia sang, dùng kế ‘di hoa tiếp mộc’ đặt vào đây để chữa trị.】
Sắc mặt Dung Quyện hơi thay đổi.
Đôi mắt vốn luôn thờ ơ với mọi chuyện ấy dường như vì nhớ lại một chuyện cũ mà dần trở nên lạnh lẽo.
Chứng siêu trí nhớ khiến hắn quanh năm tinh thần bị đè nén, lo âu, thậm chí từng suýt có khuynh hướng tự hại bản thân. Khi hắn cuối cùng vượt qua tất cả, miễn cưỡng học cách sống chung với căn bệnh này, thì cha mẹ lại bất ngờ qua đời.
Người anh trai vì không chịu nổi việc gia đình tan nát đã bỏ thuốc vào thức ăn.
Dung Quyện vĩnh viễn không quên được cảnh người kia co giật méo mó trên sàn, nhìn hắn nói:
— Ta biết, ngươi luôn sống rất đau khổ.— Rất nhanh thôi… mọi thứ sẽ kết thúc.
Dung Quyện có ý chí sinh tồn rất mạnh, kịp thời gọi xe cấp cứu, may mắn giữ lại được mạng nhưng cơ thể đã bị hủy hoại.
Gương mặt vừa như giải thoát vừa như đau khổ kia, dù đã nhiều năm vẫn không hề phai nhạt.
Hắn khẽ ấn vào mi tâm: “Câm miệng…”
【Một miếng làm một miếng chịu, yên tâm, sẽ không liên lụy đến ngươi. Ta sẽ chờ thời cơ, làm một lần người vận chuyển của thiên nhiên.】
【Ngươi đừng xen vào. Nếu mất bạn đồng nghiệp, ta còn sụp đổ hơn cả ngươi.】
Bất cứ sinh vật nào cũng không thể mất bạn làm việc cùng, cũng giống như lịch sử không thể thiếu tư liệu.
Hệ thống nói chắc như đinh đóng cột:【Ta chết cũng không muốn đi làm một mình.】
Khóe miệng Dung Quyện giật một cái.
Đầu hắn lại bắt đầu đau.
Trước khi bị những ký ức khó chịu kia nhấn chìm, hắn chọn ngủ lại để trốn tránh.
Nửa đêm sau không còn mơ nữa, ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau.
Hôm sau dùng bữa trưa, Tạ Yên Trú nhắc rằng Đốc Biện ty đã bí mật phái người đi đón gia quyến của Cố Vấn.
Lúc này Dung Quyện mới biết, mẹ và em gái của Cố Vấn tính cách quái gở, thích nuôi rắn, thậm chí còn xây một căn nhà đá trên vách núi.
Nếu không phải Cố Vấn chỉ ra vị trí, người khác căn bản không tìm thấy.
“Cố Vấn hơn phân nửa cũng nuôi một con rắn để hộ thân.” Tạ Yên Trú nhàn nhạt nhắc nhở: “Sau này tiếp xúc với hắn, giữ khoảng cách một chút.”
Dung Quyện lập tức gật đầu nghiêm túc. Hắn từ trước đến nay luôn kính nhi viễn chi với sinh vật bò sát.
Ngoại lệ duy nhất là hệ thống không có chân, nhe răng như một cục ác thú.
Thấy quầng mắt Dung Quyện hơi thâm, Tạ Yên Trú nhíu mày: “Ngủ không ngon?”
Dung Quyện thở dài: “Hồi tưởng chuyện xưa, tự nhớ đến mà tự rơi nước mắt.”
Tạ Yên Trú không hỏi thêm, chỉ âm thầm ghi thêm một món nợ lên đầu Hữu tướng.
Ăn xong, Dung Quyện bỗng ghé sát lại, nhỏ giọng: “Chuyện Tống Minh Tri, đã báo cho bên Đốc Biện chưa?”
Tạ Yên Trú gật đầu.
Chuyện này không tiện tuyên truyền, hiện tại người biết rất ít.
Tinh thần tám chuyện của Dung Quyện lập tức trỗi dậy: “Đốc Biện biểu cảm thế nào?”
Tạ Yên Trú cười như không cười: “Rất đặc sắc.”
Dung Quyện hận không thể tận mắt chứng kiến.
“Không đặc sắc bằng lúc hắn khen mấy cuốn thoại bản kia là ‘hay’.”
Dung Quyện: “.........”
Đọc hết rồi à?
Dùng một chuyện gây chấn động để chuẩn bị tâm lý cho hắn xong, Tạ Yên Trú đặt đũa xuống nói: “Kỳ nghỉ của ngươi kết thúc rồi. Hoàng thượng hôm nay trên triều nói đích thân muốn tế trời.”
Dung Quyện hít sâu một hơi.
Hắn cần hít oxy!
***
Khi xác định tên cẩu Hoàng đế muốn tế trời, Dung Quyện mỗi phút mỗi giây đều muốn tiễn hắn thật sự lên trời.
Trước đây cũng từng có trường hợp tế trời gấp, nhưng đều là do thiên tai hoặc chiến tranh, nên mới rút ngắn thời gian chuẩn bị xuống vài tuần.
Có vị Hoàng đế nào bình thường lại vì tội lỗi làm quá nhiều, ác mộng đến mất ngủ, rồi đột nhiên rầm rộ đi tế trời không?!
Trong nửa tháng, Bộ Lễ chỉ cần còn thở là đều bị gọi tới chuẩn bị.
Dung Quyện cũng không ngoại lệ.
Hắn phụ trách chạy việc. Nói rõ hơn là: mang công việc của mình chạy ra khỏi nha môn, đưa cho Cố Vấn và Tống Minh Tri xử lý, sau đó lại chạy đi lấy về.
“Ta sắp mệt như chó rồi.”
Cố Vấn nhìn đống công việc chất cao như núi trước mặt mình, rồi nhìn “phu khuân vác” của Bộ Lễ. Cổ họng hắn khẽ động, nuốt lại lời định nói.
Dung Quyện nóng đến mức mặt đỏ, thở hồng hộc, ngay cả quạt cũng lười phe phẩy.
Bỗng nhiên từ đai lưng của Cố Vấn chui ra một con rắn nóng đến mức liên tục thè lưỡi. Chiếc đai ngọc đặc chế kết bằng vàng ngọc có tác dụng tản nhiệt.
Dung Quyện nhìn thấy cái đầu rắn xanh biếc to bằng ngón cái, hít vào một hơi lạnh.
Con rắn khẽ uốn mình. Hắn lại hít thêm một hơi lạnh.
Lần này thì mát thật rồi. Mát thấu tim.
“Đại nhân sợ rắn sao?” Cố Vấn duỗi cánh tay ra, để con rắn quấn quanh cổ tay rồi dùng tay áo che lại.
“Không hợp thẩm mỹ thôi.” Cũng chưa đến mức gọi là sợ.
Con rắn dường như nghe hiểu lời công kích ngoại hình, lại thò đầu ra, lè lưỡi “xì xì”.
Dung Quyện thấy vậy, cảm thấy khá thú vị, đột nhiên tò mò hỏi: “Có độc không?”
Cố Vấn gật đầu: “Độc tính bình thường, nếu trúng độc mà ba bốn ngày không chữa trị mới chết. Ta có chuẩn bị sẵn thuốc giải.”
Dung Quyện nhướng mày: “Hóa ra ngươi còn là cao thủ dùng độc.”
Muốn phối độc, ít nhiều cũng phải có kiến thức dược lý.
Cố Vấn không phủ nhận: “Nếu đại nhân không sợ, ta có thể huấn luyện riêng cho ngài một con. Có loại rắn có thể nhận ra mùi đặc biệt, khi gặp một số loại độc không màu không mùi sẽ có phản ứng.”
Dĩ nhiên việc này có điều kiện.
“Chỉ cần đại nhân nói cho ta biết, ngài đã thắng trận văn đấu với sư huynh ta như thế nào?”
Việc kiểm tra độc hệ thống cũng làm được.
Dung Quyện lắc đầu, ngược lại lại hứng thú với loại độc vô sắc vô vị mà hắn vừa nhắc tới, nghiêm túc nói: “Làm kẻ hại người ta có thiên phú hơn. Ngươi làm cho ta ít độc dược đi.”
Dùng ngay lúc cần, cái này tiện hơn.
“…………”
Vì Cố Vấn phải làm thêm việc, Dung Quyện liền đem nhiều công vụ hơn chuyển sang cho Tống Minh Tri.
Đến chiều tối, một ngày vận chuyển công việc bận rộn cuối cùng cũng kết thúc.
Tan làm xong, Dung Quyện lại trở về trạng thái “sống lờ đờ”.
Vì sao là lờ đờ?
“Lại đến ngày phải ngâm dược dục rồi!”
Dung Quyện ngửa mặt hú một tiếng ngắn. Hắn chưa chịu bỏ cuộc, tự xoa mắt làm ra đôi mắt long lanh như nai con, chuẩn bị đi tìm Tạ Yên Trú giả đáng thương, định trì hoãn thời gian ngâm thuốc.
Đáng tiếc hắn đến không đúng lúc. Hôm nay phủ Tướng quân có khách. Từ xa Dung Quyện đã thấy bên ngoài đình hành lang phía đông, đang đứng một người đàn ông trung niên để ria mép.
Hắn không hứng thú nghe lén, đang định rời đi. Ai ngờ người kia nói khá to, lời nói trực tiếp bay tới.
“Thế tử nhà ta một lòng thành ý, nếu Tướng quân cũng có thể biểu hiện chút thành ý thích hợp…”
Tạ Yên Trú liếc qua một cái. Giọng nói của người ria mép bỗng yếu hẳn đi.
Nhưng vừa nghĩ đến tình thế hiện tại, hắn nhanh chóng lại thẳng lưng: “Vẫn mong Tướng quân suy xét cẩn thận.”
Nói xong cúi người rồi rời đi. Khi lướt qua Dung Quyện, hắn dùng ánh mắt đánh giá nhìn sang: “Chắc hẳn ngài chính là ngoại tôn của Bắc Dương Vương.”
Người ria mép lắc đầu: “Đáng tiếc nhất mạch Bắc Dương Vương nhân khẩu không thịnh, đến đời này gần như không còn nam đinh.”
Giọng điệu cao cao tại thượng.
Dung Quyện không biết hắn là ai, nhưng vừa mở miệng đã nói: “Ta có kim bài miễn tử.”
Huynh đệ à, không biết nói chuyện thì ta chém hết nam đinh nhà ngươi đó.
Giọng người ria mép khựng lại. Hắn muốn buông một câu đe dọa, nhưng nhìn ánh mắt nhìn chằm chằm kia, không khỏi nhớ tới chuyện sứ giả Ô Nhung, cuối cùng chỉ đành mặt trầm xuống rồi vội vàng rời đi.
“Phụt.” Mấy thân vệ xung quanh không nhịn được bật cười.
Nhận ra thất lễ, họ lập tức ngậm miệng đứng thẳng, cẩn thận nhìn sang Tướng quân.
Tạ Yên Trú đứng dưới cột hành lang, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên tay, chỉ chú ý đến người đang đi tới trước mặt: “Xem ra uy danh của ngươi đã truyền đến tận U Châu rồi.”
Dung Quyện nhướng mày: “Hóa ra từ U Châu tới.” Không trách khi nói chuyện có chút khẩu âm.
Dung Quyện chỉ vào thái dương.
Tạ Yên Trú nhàn nhạt nói: “Hắn không có vấn đề về não.”
Hai người đi dạo dưới hành lang.
Tạ Yên Trú thỉnh thoảng nói vài câu, Dung Quyện dần dần ghép lại được nguyên nhân.
Chuyện bắt đầu rất đơn giản. Hoàng đế muốn tuyển thêm một Phó thống lĩnh Cấm quân. Hai phe vì chuyện này đấu đá gay gắt.
Không lâu trước đó, Hữu tướng đã âm thầm hứa với U Vương rằng có thể giúp con rể của ông ta một tay.
“Bệ hạ vốn cũng có ý định nhận thêm một hoàng tử làm con nuôi.”
U Vương trước giờ là vị vương gia ít tồn tại nhất. Hoàng đế nhìn ông ta tạm thấy vừa mắt.
Nếu thật sự muốn nhận thêm hoàng tử, thuận tiện đề bạt con rể của U Vương cũng không phải không thể, để tăng thêm trợ lực cho hoàng tử mới. Như vậy có thể tránh việc sau khi phế Thái tử, nhà Nhị hoàng tử độc quyền thế lực.
Dung Quyện hờ hững “ồ” một tiếng.
Khó trách U Châu đắc ý như vậy.
Hiện giờ Ngũ hoàng tử thất sủng, Thái tử tàn phế, phía Tạ Yên Trú không có đối tượng để nâng đỡ, dường như chỉ có thể toàn lực ủng hộ hoàng tử mới.
Ông cha hờ của hắn rõ ràng dùng dương mưu, cố ý tỏ thiện ý với U Vương, chính là để khiến bọn họ tự phồng lên.
Phương pháp này rất hiệu quả. Nhánh này vừa được triệu vào kinh, thánh chỉ còn chưa ban, đã chạy tới trước mặt Tạ Yên Trú đưa điều kiện rồi.
Dung Quyện tò mò: “Hắn muốn ngươi thể hiện thành ý thế nào?”
Tạ Yên Trú đáp: “Ta cưới Thiên Hà quận chúa làm chính thê, nạp hai nữ tử của các thế gia thân thiết với U Vương làm trắc thất. Phó tướng của ta Hàn Vệ cưới độc nữ của Lý gia U Châu.”
Một kế hoạch phối giống lớn thật hoành tráng!
Dung Quyện nghe mà tròn mắt há miệng, lại lần nữa chỉ vào thái dương.
Tạ Yên Trú nói: “Hắn không có vấn đề về não.”
Bởi vì điều kiện để não có vấn đề… là phải có não trước đã.
Dung Quyện cười một cách không mấy tử tế.
Thật ra nói không có não thì hơi quá. Tám phần là đang dùng kỹ thuật đàm phán: trước tiên đưa ra yêu cầu vô lý nhất, sau đó từ từ hạ xuống.
Ví dụ như chỉ cần cưới một trắc thất, phía Hoàng đế có lẽ cũng không phản đối, chỉ cần đảm bảo trắc thất và nhà mẹ đẻ sau này đều ở lại kinh thành, lúc cần còn có thể dùng làm con tin.
“Ngươi sẽ đồng ý sao?”
Nếu chỉ xét từ góc độ lợi ích, cuộc liên hôn này thực ra hai bên đều không lỗ.
“Quân cờ ở Tướng quân phủ có thể dùng để liên hôn chỉ có một.” Ánh mắt Tạ Yên Trú xuyên qua hòn giả sơn trong sân, nhàn nhạt rơi xuống ngọn cây bên cạnh.
Dung Quyện nhìn theo.
Con vẹt đuôi dài đang chải lông nghiêng đầu: “Gụ?”
“…………”
Hai người đi đến cuối hành lang, phía xa đột nhiên truyền tới mùi thuốc.
Bây giờ Dung Quyện không còn tâm trí thương con chim nữa. Lông mi hắn run lên, quay đầu bỏ chạy.
Giây tiếp theo, cánh tay bị nắm chặt.
Dung Quyện không vung tay được, giống như chim mất cánh, chỉ có thể dùng kế hoạch mắt to long lanh giả đáng thương: “Gần đây Bộ Lễ công việc đặc biệt bận, khí huyết của ta rất hư… dược dục để hai ngày nữa…”
Sau gáy hắn bị nhéo nhẹ, phía sau là thân người cứng như đá.
Dung Quyện vừa tìm đủ loại lý do vừa bị ép đi về phía trước.
Thấy không còn hy vọng chạy thoát, hắn nhỏ giọng chửi thề. Âm thanh nhỏ như mèo kêu lọt vào tai.
Khóe môi Tạ Yên Trú khẽ cong lên.
Cảnh này rơi vào mắt một người đứng dưới gốc cây phía sau — một thân ảnh áo xanh, giày lụa — chỉ thấy hết sức kinh ngạc.
Nhưng chưa kịp kinh ngạc bao lâu, ánh mắt của Tạ Yên Trú đã quét qua. Không còn nụ cười khi nhìn Dung Quyện lúc nãy nữa.
Đối mặt với lời cảnh cáo đó, Tống Minh Tri đứng tại chỗ, không có ý định rời đi.
Hai nén nhang sau. Dung Quyện ngâm dược dục xong, ngủ thiếp đi với một tư thế rất thiếu cảm giác an toàn.
Tạ Yên Trú đắp chăn cho hắn rồi rời khỏi phòng.
Bên bờ hồ, dưới gốc cây, Tống Minh Tri vẫn đứng đó, đến khi Tạ Yên Trú bước tới thì hành lễ: “Về nhân tuyển Phó thống lĩnh Cấm quân, Tướng quân có muốn nghe ta nói vài lời không?”
***
Từ hoàng hôn ngủ đến giờ Tý, khi tỉnh lại Dung Quyện thấy đầu óc choáng váng. Không biết có phải hàn độc trong cơ thể đã bị đẩy ra một ít hay không, sắc mặt hắn cuối cùng cũng có chút hồng hào.
Trong phòng toàn là mùi thuốc còn sót lại, khiến đầu càng đau hơn.
Dung Quyện liền xỏ giày, cầm một chiếc đèn, đi ra sân hít thở không khí.
Ánh trăng đi cùng hắn suốt đường. Giữa tháng, mặt trăng dần tròn lên. Hắn lười đi xa, liền ngồi nghỉ trên tảng đá lớn bên hồ, chân đặt trên mép đá trơn nhẵn.
Không khí ẩm ướt lướt qua mặt, mùi thuốc trên người bị gió thổi tan bảy phần.
“Cử bôi mời trăng sáng, đối bóng thành ba người.”
Dung Quyện thì xách đèn mời trăng. Hắn nhắm mắt, thoải mái hưởng thụ cảnh đêm bên hồ.
Đến khi mở mắt ra… Trong mặt nước đột nhiên nhiều thêm sáu bóng người phản chiếu.
“!!!”
Sáu huynh đệ họ Tống không biết đã đến từ lúc nào.
Dung Quyện hít sâu một hơi. Sau khi bình tĩnh lại, hắn quyết định tha thứ cho cú dọa vừa rồi.
Dù sao từ khi Tống Minh Tri tới, hắn cuối cùng cũng được rảnh rỗi.
Không giống trước kia, lúc nào cũng cảm thấy rất bận, nhưng lại không biết mình bận cái gì.
Sáu anh em nhìn thấy cảnh Dung Quyện một mình cùng trăng tròn phản chiếu trên mặt hồ, liền bắt đầu tập thể làm bài đọc hiểu. Khung cảnh này chắc hẳn biểu đạt nỗi nhớ đoàn viên của đại nhân.
“Không bao lâu nữa, đại nhân sẽ được gặp lại người thân.”
Dung Quyện ngơ ngác.
Hả?
Tống Minh Tri bước lên một bước: “Nếu mọi chuyện thuận lợi, cữu phụ của đại nhân rất nhanh sẽ vào kinh nhậm chức Phó thống lĩnh Cấm quân.”
“…………” Dung Quyện bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ khả năng mình vẫn chưa tỉnh ngủ.
Ban ngày người từ U Châu còn đang khoe khoang. Sao quay đầu một cái vị trí đó lại thành cữu phụ hắn rồi?
Về nhà ông ngoại của mình, Dung Quyện từng nghe Cố Vấn nhắc qua khi đưa thoại bản.
Khi Tiên đế còn sống, ông từng cho rằng lúc đó Thái tử (tức Hoàng đế hiện tại) nhu nhược vô dụng, thậm chí từng nghĩ đến chuyện nhường ngôi cho em trai có năng lực hơn. Bắc Dương Vương từng nằm trong phạm vi cân nhắc nhưng cuối cùng tiên đế không nỡ để hoàng quyền rơi sang nhánh khác.
Sau khi tân hoàng đăng cơ, chuyện này trở thành điều cực kỳ kiêng kỵ.
Bắc Dương Vương chủ động giảm một nửa hộ vệ, lại từng hai lần giúp triều đình bình định phản loạn của các thân vương khác, nhờ vậy mới miễn cưỡng giữ được an toàn.
So với U Vương vô dụng, Bắc Dương Vương thời trẻ từng cầm quân đánh trận, là một con hổ dữ.
Hoàng đế làm sao có thể yên tâm để con trai ông ta trấn giữ cổng cung?
Như biết hắn đang thắc mắc gì, Tống Minh Tri chậm rãi nói: “Bắc Dương Vương chỉ có một con trai, mà cữu phụ của đại nhân cũng không có con cái, xem như không còn người nối dõi.”
“Năm đó khi Bắc Dương Vương dẹp loạn, kẻ địch trước khi chết đã nguyền rủa dòng họ ông ta tuyệt tự. Không biết có phải mối hận ấy ứng nghiệm thật hay không.”
Khác với Cố Vấn — ngay cả chớp mắt cũng như đang tính kế — Tống Minh Tri luôn dùng giọng tự nhiên như đang trò chuyện: “Có lẽ bệ hạ sẽ cảm thấy, để người như vậy giữ cửa sẽ thích hợp hơn. Còn có thể chuyển bớt giá trị thù hận.”
“Như vậy nếu lệ quỷ muốn báo thù, cũng sẽ dốc sức báo thù ‘người ngoài cửa’ trước.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi đã khiến Dung Quyện suýt sặc không khí. Hắn nhìn Tống Minh Tri với ánh mắt hết sức phức tạp: “Ngươi… rất có ý tưởng.”
Một góc nhìn quái dị như vậy mà Tống Minh Tri cũng nghĩ ra được.
“Xác suất bệ hạ đồng ý chỉ năm mươi phần trăm.”
Tống Minh Tri khẳng định: “Bệ hạ sẽ đồng ý.”
Cũng giống như lúc trước ông ta thăng chức cho Dung Hằng Tung, mục đích ban đầu là nếu chiến bại thì giao ông ta ra trước để xoa dịu người Ô Nhung. Kiểu tư duy dùng người làm bia đỡ đạn này đã ăn sâu bén rễ.
Hoàng hậu nương nương cũng sẽ vào lúc thích hợp thổi gió bên gối, dùng cách khác dẫn dắt.
Hơn nữa lần này giữ cổng không chỉ một người. Sau vụ Hàn Khuê ngủ gật, Hoàng đế đã lệnh cho một tướng lĩnh trú quân kinh kỳ cùng phụ trách.
Một bia đỡ đạn cộng thêm một tướng trú quân, Hoàng đế sẽ chỉ cảm thấy gối cao ngủ yên.
Phần này Tống Minh Tri tự động lược bỏ.
Hắn đột nhiên nghiêm túc: “Nếu cữu phụ của đại nhân thật sự vào kinh, tuyệt đối không nên giao lưu quá nhiều.”
“Chuyện này ta rất giỏi.” Dung Quyện không nghĩ đã đáp.
Vì khỏi cần giả vờ. Đối phương đứng trước mặt hắn hắn cũng không biết là ai.
Dung Quyện càng lúc càng hài lòng với Tống Minh Tri.
Không chỉ khiến kế hoạch của ông cha hờ đổ bể, còn biết tới nhắc nhở mình — đúng chuẩn tố chất của một bộ não chuyên nghiệp.
“Ngươi làm rất tốt.” Hắn mỉm cười nói.
Tống Minh Tri cùng năm người em khẽ gật đầu với nhau.
Đại nhân đã khẳng định cách làm của họ.
Quả nhiên, ngài ấy có mục tiêu còn lớn hơn.
Cũng phải thôi — thiên hạ này vốn suýt nữa thuộc về nhà Bắc Dương Vương. Ngoại thích soán vị trong lịch sử cũng chẳng hiếm.
Vị trí đó… có gì là không thể mơ tưởng?
Tống Minh Tri chắp tay, tay áo bay phần phật trong gió: “Xin đại nhân yên tâm. Sau này chúng ta sẽ làm tốt hơn nữa.”
Đưa huyết thân gần gũi của đại nhân vào vị trí then chốt của Cấm quân… Chỉ là bước đầu tiên để tiến tới vương tọa chí cao!
Dung Quyện mặt đầy vẻ hài lòng.
Ngày mai công việc Bộ Lễ giao xuống cũng có thể danh chính ngôn thuận giao ra ngoài rồi.
Cuộc sống cá muối trong mơ của hắn… Lại tiến gần thêm một bước!
______________________
Dã sử ghi lại: Đế — như hổ mọc thêm cánh.
Mấy người hiểu lầm ý Đế hết rồiiii =)))))