top of page

Chương 127 - Liên hôn hòa thân á? Bye bye nhé

Ba ngày sau, Thuận Nguyên Đế cuối cùng cũng ban thánh chỉ, cho phép Chiêu Nguyệt công chúa gả tới Thát Đát để hòa thân.

Chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ ngắn ngủi, đã định đoạt số phận của cô con gái mới mười bốn tuổi.

Ông lại gọi Chiêu Nguyệt đến trước long sàng. Những ngón tay gầy guộc khẽ vuốt qua búi tóc hai bên của nàng, trên mặt vẫn là nụ cười từ ái quen thuộc, ôn hòa nói: “Chiêu Nguyệt là kim chi ngọc diệp của Đại Càn, là niềm tự hào của phụ hoàng. Nay con cuối cùng cũng có cơ hội vì gia quốc mà cống hiến. Con chẳng khác gì những vị tướng quân tung hoành sa trường hay bậc hiền thần trị quốc an bang. Trên vai con gánh vác chính là hòa bình giữa hai nước, là nguyện vọng của muôn dân, con hiểu chứ?”

Chiêu Nguyệt đứng trước giường, không còn như trước kia lao vào lòng ông làm nũng, cũng không dùng đôi mắt long lanh nhìn ông.

Nàng chỉ đứng lặng lẽ.

Tựa như mầm non vừa nhú khỏi đất, lần đầu tiên nhìn thấy bộ mặt thật của thế gian.

Nàng nhận ra rằng, yêu thương chưa chắc đã là yêu thương thật sự, nghiêm khắc cũng chưa chắc là nghiêm khắc thật sự. Dưới mọi lớp vỏ bề ngoài đều ẩn giấu những gánh nặng và toan tính mà nàng không hiểu nổi.

Nàng khẽ gật đầu, hàng mi buông xuống che đi nỗi buồn man mác, nhưng không hề tiết lộ cuộc trò chuyện với Thái tử ca ca vào đêm hôm đó.

Nàng tuy ngây thơ, nhưng không hề ngu ngốc. Có những chuyện, chỉ cần gợi một chút là hiểu, chạm một cái là sáng tỏ.

Thuận Nguyên Đế thấy vậy liền mỉm cười hài lòng: “Con là đứa con gái mà trẫm yêu thương nhất. Trẫm nhất định sẽ chuẩn bị cho con của hồi môn phong phú nhất, tổ chức hôn lễ long trọng nhất, để con rạng rỡ, tôn quý mà gả tới Mạc Bắc. Con còn muốn gì nữa, cứ nói với phụ hoàng.”

Đôi mắt đen của Chiêu Nguyệt chớp nhẹ, ngón tay nắm chặt tay áo. Cảm xúc giằng xé dâng trào không ngừng, cuối cùng nàng vẫn không nhịn được mà bật hỏi: “Con không nỡ rời phụ hoàng, không nỡ rời mẫu phi… nhất định phải gả sao?”

Nụ cười trên mặt Thuận Nguyên Đế lập tức thu lại, ông mang theo vài phần dò xét: “Có phải mẫu phi con đã nói gì với con không?”

Chiêu Nguyệt lắc đầu, thân thể nhỏ bé khẽ run.

“Đây là chuyện vinh quang biết bao!” Thuận Nguyên Đế nâng cao giọng, “Từ nay về sau, muôn đời muôn kiếp, trong sử sách đều sẽ ghi lại tên con. Một mình con thôi cũng sánh bằng thiên quân vạn mã!”

Chiêu Nguyệt lập tức gật đầu, lần này không còn do dự.

Cuộc trò chuyện kết thúc, nàng lặng lẽ, trầm mặc bước ra khỏi Dưỡng Tâm điện. Vạt váy khẽ quét qua ngưỡng cửa mà không phát ra chút âm thanh nào.

Thuận Nguyên Đế dựa trên giường, chợt nhận ra hôm nay Chiêu Nguyệt không quấn lấy ông làm nũng, không ngọt ngào gọi “phụ hoàng”, cũng không lắc tay ông nài nỉ ông ở lại.

Một tia tiếc nuối thoáng lướt qua trong lòng, rồi rất nhanh lại trở về bình lặng.

Con cái hoàng gia đều lớn lên như vậy. Ông từng như vậy, con cái ông cũng như vậy. Ai cũng có số mệnh riêng của mình.

Đó là ý trời.

Ngay cả bậc đế vương cũng không thể thay đổi.

Thuận Nguyên Đế vốn cho rằng sau khi thánh chỉ ban ra, Trân Quý phi nhất định sẽ lại đến trước Dưỡng Tâm điện khóc lóc quỳ lạy.

Không ngờ lần này, nàng dường như chỉ trong một đêm đã nghĩ thông.

Vài ngày sau, Trân Quý phi mặc cung trang màu đỏ thẫm, trên tóc cài trâm ngọc phỉ thúy hình hoa sen, mang giày gấm bước mây, thong thả bước vào Dưỡng Tâm điện.

Nàng còn tự tay bưng một bát canh ngân nhĩ ướp lạnh, rắc thêm vài hạt sen tươi, dâng lên cho Thuận Nguyên Đế giải nhiệt thanh miệng.

Thuận Nguyên Đế cầm bát sứ, nghi ngờ quan sát nàng.

Nàng lại khẽ cúi mắt, lộ vẻ xấu hổ khó nói thành lời, giọng nói mềm mại như tơ: “Bệ hạ, trước đây là thần thiếp thiển cận, không hiểu chuyện. Chiêu Nguyệt có cơ hội vì Đại Càn mà cống hiến, thân làm mẹ như thần thiếp đáng lẽ phải vui mừng và tự hào, chứ không nên khiến bệ hạ phiền lòng. Mấy ngày nay thần thiếp suy nghĩ mãi, càng nghĩ càng thấy hổ thẹn, thật sự không dám gặp bệ hạ.”

Trong lòng Thuận Nguyên Đế khẽ rung động, ông đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: “Ngươi hiểu được nỗi khổ tâm của trẫm là tốt rồi.”

Ông chỉ cảm thấy Trân Quý phi lại trở về dáng vẻ mà mình thích nhất: dịu dàng, hiểu chuyện.

Chuyện hòa thân dường như cứ thế yên ổn trôi qua.

Trân Quý phi nắm ngược lại tay ông, mười ngón tay mềm mại thon dài: “Chiêu Nguyệt có tạo hóa của riêng nó. Nhiệm vụ của thần thiếp chỉ là nuôi nó lớn khôn. Còn bệ hạ mới là người mà thần thiếp có thể dựa vào cả đời.”

Thuận Nguyên Đế khẽ thở dài, chậm rãi gật đầu.

“Nhưng thần thiếp có một chuyện, mong bệ hạ chuẩn tấu.” Trân Quý phi nhân lúc thuận lợi liền nói.

“Ồ?”

“Thần thiếp chỉ có mỗi Chiêu Nguyệt là con gái, nên muốn tự mình lo liệu tất cả mọi việc hòa thân của nó.”

Nói đến đây thì đâu còn lý do gì để từ chối.

“Ngươi là mẫu thân của nó, đây cũng là lẽ thường tình. Chuẩn.”

Trân Quý phi mỉm cười duyên dáng, ánh mắt lưu chuyển, dịu dàng động lòng người.

Đợi đến khi Thuận Nguyên Đế ngủ say, nàng mới lặng lẽ lui ra.

Vừa bước qua ngưỡng cửa Dưỡng Tâm điện, nụ cười trên mặt nàng lập tức biến mất. Trong đáy mắt thoáng qua một tia hận ý lạnh lẽo, rồi nhanh chóng trở lại vẻ vô cảm, quay người trở về Dực Khôn Cung.

Việc hòa thân do Trân Quý phi tự mình xử lý, không gian để trì hoãn bỗng nhiên tăng lên rất nhiều.

Nhỏ thì từ hoa văn trên trâm cài theo của công chúa, kích thước từng viên ngọc trai; lớn thì thân phận các cung nữ đi theo, võ nghệ của thị vệ; thậm chí cả loại gỗ làm rương hồi môn hay trục bánh xe của xe ngựa—

tất cả đều phải qua tay nàng xem xét, tỉ mỉ đến mức gần như hà khắc.

Chỉ cần hơi không vừa ý, nàng lập tức sai làm lại.

Cứ như vậy thoáng chốc đã qua một tháng.

Hoàn Gia ở kinh thành đợi đến sốt ruột, nhưng cũng không có cách nào. Dù sao Trân Quý phi là mẫu thân của công chúa, con gái gả xa, mẹ đích thân chuẩn bị của hồi môn, cẩn thận một chút cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Tất cả mọi người đều cho rằng cuộc hòa thân này — do hoàng đế ban chỉ, hai nước đồng thuận, lại không gặp trở ngại — cuối cùng nhất định sẽ thuận lợi thành hành.

Không ai ngờ rằng biến số lại đến từ Nam Bình, cách đó ngàn dặm.

Khi A Lỗ Xích đang ở đại trướng tại Mạc Bắc, nghe tin sứ giả Nam Bình vượt ngàn dặm tới nơi, hắn hoàn toàn sững sờ.

Sự xuất hiện của Nam Bình lập tức khiến cuộc hòa thân vốn đơn giản trở nên rối rắm phức tạp.

A Lỗ Xích vốn tính tàn bạo, lại chẳng giữ chữ tín. Hắn thực ra không hề muốn thật sự hòa thân với Đại Càn, chỉ muốn mượn cớ hòa thân để vơ vét vàng bạc lương thảo từ Đại Càn, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đợi đến khi các tướng giữ ải của Đại Càn hoàn toàn lơ là cảnh giác, hắn sẽ lập tức dẫn binh nam hạ, xông vào Trung Nguyên, đánh chiếm thành trì, đem những thành thị giàu có ấm áp kia chiếm làm của riêng.

Nhưng những tính toán trong lòng này, hắn tuyệt đối không thể nói với sứ giả Nam Bình.

Sứ giả Nam Bình lần này tới, lại tin chắc rằng Thát Đát âm thầm hòa thân với Đại Càn là vì muốn thần phục Đại Càn, để Đại Càn rảnh tay chuyên tâm đối phó Nam Bình.

Họ đến để phá hỏng cuộc hôn sự này, đồng thời cảnh cáo Thát Đát rằng đối đầu với Nam Bình tuyệt đối không có kết cục tốt.

A Lỗ Xích vốn chẳng phải người dễ nói chuyện. Ỷ vào việc Mạc Bắc xa xôi, quân Nam Bình không thể đánh tới đây, hắn bề ngoài tỏ ra khách khí với sứ giả Nam Bình nhưng thực chất lại lạnh nhạt bỏ mặc họ.

Ai ngờ chỉ hai ngày sau, nội bộ Thát Đát lại xảy ra biến loạn.

Một bộ lạc khác có thế lực không nhỏ bất ngờ phát động khiêu chiến với hắn, thậm chí nhân lúc đêm khuya còn tập kích đại trướng của hắn, chém bị thương cánh tay trái.

A Lỗ Xích trở tay không kịp, lập tức phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc dẹp loạn nội bộ.

Nhưng hắn vừa bị thương, những bộ lạc vốn lâu nay bị hắn đàn áp bằng vũ lực cũng bắt đầu rục rịch. Ai nấy đều muốn nhân cơ hội này giết hắn, chia cắt lãnh địa của hắn.

Mười ngày ác chiến, Mạc Bắc máu chảy thành sông.

Dù A Lỗ Xích miễn cưỡng dẹp được phản loạn, nhưng tổn thất vô cùng nặng nề. Mà các bộ lạc vốn đã khốn đốn vì giá rét và nạn đói nay càng thêm thảm hại.

Ngay lúc hắn đang rối như tơ vò, một sủng cơ của hắn khóc lóc lao vào trong trướng, quỳ xuống bên gối hắn, giọng vừa nũng nịu vừa hoảng sợ: “Khả hãn, ngài không thấy lần này sứ giả Nam Bình đến quá kỳ lạ sao? Theo đường đi mà tính, Hoàn Gia vừa mới tới kinh thành Đại Càn thì họ đã lên đường đến Mạc Bắc rồi. Khi ấy Đại Càn còn chưa biết tin chúng ta cầu hôn công chúa Chiêu Nguyệt, vậy Nam Bình làm sao biết được? Nghĩ kỹ thì chỉ có thể là phía Hoàn Gia tiết lộ tin tức!”

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, tay vuốt nhẹ bụng dưới hơi nhô lên: “Khả hãn nghĩ xem, hắn vừa rời Mạc Bắc thì lập tức xảy ra phản loạn. Chẳng lẽ đây chỉ là trùng hợp sao? Hoàn Gia cũng không còn trẻ, e rằng từ lâu đã không cam lòng mãi ở dưới quyền Khả hãn. Chuyện khác thì không nói, chỉ là thiếp sợ… sợ rằng nếu Khả hãn gặp bất trắc, thiếp sẽ trở thành người của Hoàn Gia mất. Thiếp không nỡ rời Khả hãn, đứa con trong bụng thiếp cũng không nỡ rời phụ thân nó…”

Những lời của sủng cơ giống như một mũi gai độc, đâm thẳng vào tim A Lỗ Xích.

Trong các bộ lạc Thát Đát, chuyện con giết cha, em giết anh để tranh đoạt ngôi Khả hãn, xưa nay vốn chẳng hề hiếm thấy.

Chủ ý giả vờ hòa thân để ổn định Đại Càn, sau này lại lấy công chúa ra tế cờ, cũng chính là do Hoàn Gia đề xuất.

Chẳng lẽ ý định thật sự của Hoàn Gia không phải để lừa Đại Càn, mà là mượn tay Nam Bình, hoặc lợi dụng loạn nội bộ, để triệt để trừ khử chính phụ thân hắn?

A Lỗ Xích lại nhớ đến chuyện từ khi sủng cơ mang thai, chính thê của hắn càng lúc càng bất mãn, còn ánh mắt Hoàn Gia nhìn hắn cũng dần dần ít đi vẻ kính sợ ngày trước.

Nghĩ tới đây, A Lỗ Xích không còn bận tâm đến vết thương trên cánh tay và sự mệt mỏi khắp người nữa, lập tức ra lệnh triệu sứ giả Nam Bình vào trướng ngay.

Hắn muốn tự mình tra hỏi, xem Nam Bình có phải đã sớm cấu kết với Hoàn Gia hay không.

Nhưng khi quân lính tới nơi thì đại trướng của sứ giả Nam Bình đã trống rỗng. Sau khi xác nhận nội loạn đã bùng phát, mà tiền hối lộ cũng phát huy tác dụng, bọn họ liền nhân lúc đêm tối chuồn mất sạch.

Bóng dáng đoàn người Nam Bình cưỡi ngựa phi nhanh rời khỏi Mạc Bắc lại bị thám tử Đại Càn ngoài biên quan nhìn thấy rõ ràng.

Thám tử lập tức phi ngựa suốt đêm trở về biên quan, báo tin cho tổng binh.

Tổng binh nghe mật báo xong thì chấn động vô cùng, liên tục cảm thán: “Quả nhiên đúng như hầu gia dự đoán! Nam Bình và Thát Đát đã sớm âm thầm qua lại với nhau! Mau! Tám trăm dặm khẩn cấp, lập tức báo về kinh thành!”

Trạm dịch nhận được tấu chương khẩn từ biên quan liền thúc ngựa phi nhanh. Vó ngựa giẫm nát bụi đường, một đường ngàn dặm lao về phía nam.

***********

Hôm đó, Hoàn Gia cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Hắn lần thứ mười đi đi lại lại trước Đông Hoa Môn, nhờ thị vệ vào trong bẩm báo, thúc giục hỏi xem việc chuẩn bị hòa thân của công chúa bao giờ mới xong.

Lần quy phục này, Thát Đát đã bỏ ra cái giá rất lớn. Nếu không thể đưa công chúa về, chẳng khác nào mất cả chì lẫn chài, hoàn toàn không biết ăn nói thế nào với A Lỗ Xích.

Hắn đứng ngoài cửa đợi hồi lâu, bên trong mới chậm rãi truyền ra lời đáp: Quý phi nương nương đang đích thân chuẩn bị y phục chống rét mùa đông cho công chúa. Mạc Bắc giá lạnh, Quý phi thương con gái nhỏ, không muốn nàng ra ngoài biên ải phải chịu rét.

“Thát Đát chúng ta có nỉ tốt nhất và áo da thú dày nhất!” Hoàn Gia vỗ ngực, giọng khàn khàn.

Thái giám Tư Lễ Giám chỉ hơi cúi người, trên mặt treo nụ cười nhạt nhẽo: “Sứ giả đừng nóng vội. Mọi việc đã chuẩn bị gần xong. Triều ta của hồi môn phong phú, mang đi nhiều đồ đạc, đối với Thát Đát chẳng phải cũng là chuyện tốt sao?”

Lời nói nghe cũng có lý, Hoàn Gia đành đè nén sự nôn nóng trong lòng, chắp tay đáp lễ.

Đúng lúc đó, một chiếc kiệu sơn đỏ lộc cộc chạy đến ngoài Đông Hoa Môn. Tiểu đồng nhanh nhẹn đặt ghế thấp xuống, rèm kiệu khẽ vén lên.

Vị quan khiến người ta khó mà quên được bước xuống.

Đó là Ôn Trác.

Ôn Trác mặc quan bào đỏ cam, bên hông treo nha bài, tay cầm hốt bản. Dáng người đoan chính, sắc mặt nghiêm nghị.

Vạt áo khẽ lay động, thân hình gầy thanh toát ra khí chất thanh cốt. Rõ ràng chỉ giống một thư sinh yếu ớt, nhưng lại mang theo khí thế khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Ánh mắt Hoàn Gia lập tức dính chặt lên người Ôn Trác.

Hắn lớn lên nơi sa mạc, quen làm bạn với chiến mã và chim ưng, quen thuần phục những thứ mạnh mẽ. Nhưng lúc này nhìn gương mặt lạnh nhạt của Ôn Trác, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác xao động khó tả.

Hắn bước lên một bước, làm lễ chắp tay kiểu Thát Đát, đôi môi đỏ sậm cong lên: “Xin hỏi đại nhân tên gì?”

Lúc này gió kinh thành đã mang theo hơi ấm, cái nóng mùa hạ sắp tới. Nhưng Hoàn Gia vẫn mặc ủng da dày và áo lông cừu nặng nề của Thát Đát, mùi mồ hôi trộn với mùi da thú bốc lên tanh nồng.

Ôn Trác khẽ nhấc mí mắt, liếc hắn một cái nhàn nhạt.

Ban đầu hắn định đi thẳng qua, nhưng chợt nghĩ lại—

Hoàn Gia đã là người sắp chết.

Người sắp chết mà đến tên kẻ thù cũng không biết, thì cũng quá đáng thương.

Thế là hắn dừng bước, khóe môi cong lên một nụ cười sâu xa: “Ôn Trác, tự Vãn Sơn.”

Nói xong, Ôn Trác quay người, không hề ngoái lại, đi thẳng vào Tử Cấm Thành.

Một cơn gió bỗng thổi qua, cuốn tung lọn tóc mai của hắn. Một luồng hương thuốc thanh nhẹ theo gió bay tới, chui vào mũi Hoàn Gia.

Hoàn Gia vô thức giơ tay, chụp vào khoảng không theo hướng Ôn Trác rời đi, trên môi nở nụ cười đầy ý đồ xấu.

*************

Ôn Trác vội vàng đến Thanh Lương điện. Vừa bước vào cửa đã thấy các đại thần Nội các đều đã có mặt.

Thuận Nguyên Đế mặc thường phục, không đội miện lưu, dây áo lỏng lẻo, rõ ràng là vừa vội vã rời khỏi giường. Khắp người toát ra vẻ suy yếu mệt mỏi.

Thẩm Trưng đứng hầu bên cạnh, ánh mắt thoáng chạm với Ôn Trác.

Ôn Trác vừa nhấc mí mắt đã lập tức đổi thành vẻ mờ mịt khó hiểu: “Bệ hạ gấp rút triệu chúng thần vào điện, chẳng lẽ có chuyện quan trọng cần bàn?”

Cốc Vi Chi cực kỳ phối hợp, nghiêng người lên trước, vẻ mặt lo lắng: “Bệ hạ, thần nghe nói Thông Chính Ty vừa dâng tấu khẩn cấp.”

Thuận Nguyên Đế ho khẽ hai tiếng, đột ngột đẩy một phong mật tấu biên quan trên án ra phía trước, quát: “Các khanh tự xem!”

Ôn Trác bước lên nhận tấu, nhanh chóng đọc lướt, sắc mặt lập tức thay đổi: “Nam Bình lại phái mật sứ đến Thát Đát, ở lại mấy ngày rồi mới rời đi?!”

Tiết Sùng Niên hít sâu một hơi lạnh: “Nam Bình và Thát Đát… sao lại dính líu với nhau thế này!”

Thuận Nguyên Đế chống tay lên trán, sắc mặt u ám: “Xem xong mật tấu này, chư khanh có ý kiến gì?”

Thấy hoàng đế đã rơi vào bẫy, Thẩm Trưng đúng lúc lên tiếng dẫn dắt: “Phụ hoàng, gần đây nhi thần đọc 《Tam Thập Lục Kế》. Trong đó có nói: ‘Hình cấm thế cách, lợi tòng cận thủ, hại dĩ viễn cách, thượng hỏa hạ trạch.’ Theo tình hình hiện nay mà xét, nếu Thát Đát liên minh với Nam Bình, lợi ích sẽ lớn hơn nhiều so với kết minh với Đại Càn. Suy ra việc Thát Đát cúi đầu xưng thần, phái sứ cầu thân chỉ là lời giả dối để lừa gạt, mục đích là làm triều đình mất cảnh giác. Thực chất họ muốn liên kết với Nam Bình, tạo thế gọng kìm cô lập thiên triều, rồi chờ thời cơ từ nam bắc giáp công, từng bước xâm chiếm lãnh thổ Đại Càn!”

Thuận Nguyên Đế vốn đã rối như tơ vò, nghe Thẩm Trưng nói xong lập tức cảm thấy sợ hãi về sau: “Lời này có lý.”

Các đại thần trong điện lập tức căng thẳng.

Trước đây chuyện hòa thân, phần lớn quan viên triều đình đều tán thành. Nay nếu đây là âm mưu của Thát Đát, thì những người từng chủ trương hòa thân sẽ rơi vào thế khó xử.

Thượng thư Bộ Binh trầm ngâm một lát, cố gắng cứu vãn: “Bệ hạ, trong chuyện này e rằng có hiểu lầm. Nam Bình hẳn là sau khi biết Thát Đát muốn quy phục triều ta, lo sợ triều ta rảnh tay nam phạt, nên mới phái người đến chia rẽ nhằm phá hoại liên minh hòa thân. Xin bệ hạ triệu sứ giả Thát Đát vào điện đối chất, tra rõ sự thật. Chớ vội hủy bỏ kế sách hòa hiếu nơi biên cương, nếu một khi mất hòa, khói lửa biên ải nổi lên, nhân lực vật lực cần dùng đâu chỉ hàng ngàn vạn!”

Thuận Nguyên Đế cau mày, nhất thời khó quyết định.

Ôn Trác liếc nhìn Thượng thư Bộ Binh, lập tức nhìn thấu tâm tư của ông ta.

Hắn hạ mi mắt, khẽ giũ ống tay áo rộng, ung dung đứng dậy, không chút khách khí nói: “Lời của Thượng thư đại nhân tuyệt đối không thể xảy ra.”

Thượng thư Bộ Binh nhướng mày: “Ôn chưởng viện, ngươi—”

Ôn Trác nói: “Biểu chương quy phục của Thát Đát được dâng lên triều đình ngày mười một tháng tư. Nếu Nam Bình chỉ nghe tin sau đó mới phái sứ thần phi ngựa đi suốt đêm lên phía bắc, theo lộ trình trạm dịch mà tính, khi sứ giả đến Thát Đát thì liên minh hòa thân của triều ta đã thành định cục. Khi đó dù muốn chia rẽ cũng không còn tác dụng.”

“Nhưng hiện nay sứ giả Nam Bình lại xuất hiện đúng vào thời điểm này ngoài quan ải, đủ chứng minh hai bên đã sớm qua lại bí mật, tuyệt không phải gây chuyện tạm thời.”

“Theo thần suy đoán, e rằng không phải Nam Bình chủ động chia rẽ, mà chính là Thát Đát tự mình bí mật kết giao trước.”

Binh bộ Thượng thư nhất thời cứng họng, mặt đỏ bừng.

Quả thực, tốc độ thu thập tình báo của Nam Bình tuyệt đối không thể nhanh hơn Đại Càn. Lời giải thích duy nhất chính là Thát Đát chủ động tiết lộ kế hoạch cầu thân cho Nam Bình, hai bên sớm đã đạt được sự ăn ý.

Sau khi Nam Bình biết chuyện, họ không hề xuất binh quấy nhiễu biên cảnh phía nam để phá hỏng liên minh, trái lại lại yên ắng một cách khác thường. Điều đó vừa khéo chứng minh đây căn bản là một âm mưu nhắm vào Đại Càn.

Lạc Minh Phố nhìn trái nhìn phải, đầu óc rối như tơ vò. Hôm qua Thẩm Trưng còn bàn với ông rằng lần này Trân Quý phi thất thế, Lương Quý phi đắc ý, có thể nghĩ cách chia rẽ hai người, khiến Trân Quý phi về phe mình. Ai ngờ hôm nay chuyện hòa thân lại sắp đổ bể.

Cốc Vi Chi vội vàng bật dậy: “Bệ hạ! Mất bò mới lo làm chuồng vẫn chưa muộn, tuyệt đối không thể đưa Chiêu Nguyệt công chúa vào đầm rồng hang hổ!”

Tiết Sùng Niên cũng tiếp lời: “Bệ hạ, xin lập tức hạ chỉ bắt giữ toàn bộ sứ đoàn Thát Đát! Thần nguyện đích thân thẩm tra vụ án này, nhất định phải trừng trị theo quốc pháp!”

Nhưng Thuận Nguyên Đế lại im lặng không nói, đầu ngón tay siết chặt tay vịn của long ỷ.

Đối với một vị hoàng đế, sáng ban lệnh chiều đã thay đổi, công khai thừa nhận mình bị man di lừa gạt, là chuyện cực kỳ mất thể diện và tổn hại uy nghi quân vương.

Ông vừa phẫn nộ vì sự táo tợn của Thát Đát, lại không muốn đối diện với sự thật khó coi này.

Thẩm Trưng nhìn thấy sự do dự của ông, hơi sững lại, rồi lập tức hiểu ra nguyên nhân của sự im lặng cố chấp ấy.

Trước kia khi nghiên cứu lịch sử, hắn từng thấy vô số hậu nhân mù quáng sùng bái các đế vương phong kiến, thậm chí tưởng tượng mình quay về một thời đại nào đó, có thể gặp gỡ những bóng hình rực rỡ trong sách sử.

Nhưng khi thật sự sống trong thời đại này, hắn mới hiểu rõ: Hoàng đế rốt cuộc cũng chỉ là con người, hơn nữa còn là con người bị quyền lực bóp méo, đầy rẫy bóng tối và ích kỷ.

Những ràng buộc đạo đức của thế gian từ trước đến nay chỉ áp dụng cho dân chúng, chứ không dành cho bậc cửu ngũ chí tôn.

Thẩm Trưng khẽ khom người, rất tinh tế dâng lên một bậc thang: “Phụ hoàng, lần này nhờ quân biên cảnh nhanh nhạy nên sớm phát hiện âm mưu gian trá của Thát Đát. Bá quan minh xét, cùng phân tích dấu vết Nam Bình cấu kết với man di. Phụ hoàng anh minh quyết đoán, ra tay bất ngờ chế ngự chúng.”

“Triều ta chẳng những thu hết cống phẩm, lại còn tránh được họa nghiêng nước, đại họa nơi biên cương. Công lao này truyền khắp thiên hạ, bách tính nghe tin ắt sẽ đồng thanh ca ngợi phụ hoàng sáng suốt như nhìn rõ lửa.”

Thuận Nguyên Đế từ từ buông tay khỏi trán, quay đầu nhìn Thẩm Trưng với vẻ ngạc nhiên.

Ánh mắt ông chạm vào đôi mắt chân thành và nghiêm nghị của hắn.

Sự khó xử và do dự trong lòng lập tức tan biến, thay vào đó là sự an lòng và ấm áp.

Ông giơ tay nắm chặt vai Thẩm Trưng, cuối cùng lộ ra vẻ hài lòng, giọng nói lạnh lẽo: “Được! Lập tức bắt toàn bộ sứ thần Thát Đát, chém đầu thị chúng để răn đe! Đồng thời truyền cáo việc này khắp bốn phương, chấn nhiếp ngoại bang!”

“Chuyện này, giao cho Thái tử đích thân giám sát xử lý.”

Thẩm Trưng chắp tay hành lễ: “Nhi thần tuân chỉ.”

Recent Posts

See All

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page