top of page

Chương 12: Mới vào quân doanh — Oan oan tương báo đến bao giờ!

Thẩm đệ vẫn không vui.

Bởi vì hắn phát hiện mình hoàn toàn không thể đoán được Tiêu Nguyên Nghiêu thật sự đang nghĩ gì.

Thật ra từ lâu hắn đã nên nhận ra điều này rồi. Hệ thống đã trải qua biết bao ký chủ và đối tượng liên kết, vậy mà chưa từng có lần nào không đo được giá trị rung động. Ngay cả thuật toán cao chiều cũng bó tay với Tiêu Nguyên Nghiêu, vậy hắn lấy đâu ra tự tin cho rằng mình có thể nhìn thấu dã tâm thật sự của vị ứng cử viên hoàng đế này?

Tiêu Nguyên Nghiêu e rằng từ đầu đến cuối chỉ bộc lộ ba phần, giữ lại bảy phần. Hắn muốn gì, từ trước tới nay chỉ có chính hắn biết.

Nhưng Thẩm Dung cũng không vì chuyện đó mà tự dằn vặt quá lâu. Ai muốn thế nào thì thế ấy. Đoán không ra thì mặc xác đi.

Từ xưa đến nay quân tâm vốn khó dò. Dù sao hắn cũng không chết được.

Hắn theo Tiêu Nguyên Nghiêu, một là vì bị hệ thống cưỡng ép. Hai là vì đi theo Tiêu Nguyên Nghiêu thì có việc để làm.

Hắn vốn chẳng còn lựa chọn nào khác.

Chỉ mong sau này khi Tiêu Nguyên Nghiêu lên ngôi hoàng đế có thể thưởng cho hắn một căn biệt viện ẩn cư để rèn sắt đúc đao... Đó mới là lý do thật sự khiến hắn khát khao được sống ở thời cổ đại!

Nghĩ đến cuộc sống đẹp đẽ trong tưởng tượng của mình, Thẩm Dung tự bật cười.

Hắn tính toán phải dốc sức gây dựng sự nghiệp, giúp Tiêu Nguyên Nghiêu mau chóng xưng đế.

Dù sao hệ thống tình yêu này cũng chưa từng nói nếu không hoàn thành nhiệm vụ ghép đôi thì sẽ bị phạt thế nào.

Vậy thì mặc kệ luôn, ha ha!

Thẩm Dung tự mình nghĩ đến vui vẻ, lại không biết rằng biểu cảm ấy rơi vào mắt Tiêu Nguyên Nghiêu thì lại thành việc hắn đang vui vẻ vì được Tiêu Nguyên Nghiêu che chở bảo vệ.

Tâm tư đơn giản như thế khiến vẻ mặt Tiêu Nguyên Nghiêu bất giác dịu đi một chút.

Cũng được.

Nhìn thì có vẻ nóng tính. Nhưng thật ra lại rất dễ dỗ.

Chỉ là quá dễ bị người khác lừa gạt. Bây giờ đã theo hắn rồi, sau này vẫn phải để mắt cho kỹ. Tuyệt đối không thể để người khác lừa mất đi được...

Hai người hoàn toàn trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, thế mà nhìn bề ngoài lại vẫn có thể xem là ở chung khá hòa hợp.

Bóng núi trùng điệp. Mặt trời dần lặn xuống.

Đại doanh Châu Đông nằm ở phía bắc sông Giang Hà, được quần sơn bao bọc, là một trong hai đại doanh dưới trướng An Vương.

Chỉ là thời cổ đại đất rộng người thưa, quân doanh lại xây ở nơi bí mật. Phạm vi kích hoạt bản đồ của hệ thống cũng trở nên hạn chế. Gần như chỉ còn con quan đạo này cùng những đồi núi lô nhô xung quanh quan đạo mà thôi.

Bốn con chiến mã. Thẩm Dung và Tiêu Nguyên Nghiêu cưỡi chung một con, Triệu Thụ và Triệu Quả mỗi người một con.

Hai binh sĩ còn lại chỉ có thể chen chúc trên con ngựa cuối cùng.

May mà hai người đó thân hình gầy gò. Ngồi chung một ngựa nhìn qua thậm chí còn rộng rãi hơn bên phía Thẩm Dung.

Triệu Quả vốn cùng hai binh sĩ kia cưỡi ngựa đi trước dò đường, lúc này lại đột nhiên quay về nói với Tiêu Nguyên Nghiêu: “Ngũ trưởng, phía trước có thứ gì đó.”

Tiêu Nguyên Nghiêu: “Là vật gì?”

Biểu cảm của Triệu Quả có chút kỳ quái: “Một cái bọc lớn, đặt ngay giữa đường.”

Thẩm Dung: “...”

Chết tiệt. Không phải là cái chăn tơ tằm do hệ thống phát đấy chứ.

Không phải chứ, lần này cách phát thưởng lại đơn giản thô bạo như vậy sao?

Vừa phát đồ dùng giường chiếu là lập tức chẳng buồn che giấu luôn à!

Tiêu Nguyên Nghiêu bỗng nói: “Ngồi vững.”

Thẩm Dung: “Hả? Hả ái—”

Tiêu Nguyên Nghiêu đột ngột quất roi ngựa, theo Triệu Quả đi một lúc đã tới nơi hắn vừa nói.

Thẩm Dung nhìn một cái. Quả nhiên là phần thưởng thần kinh của hắn.

Cũng chẳng trách Triệu Quả cảnh giác.

Dù sao thì nhà ai lại có cái chăn giữa đường lớn được gấp vuông vức như đậu phụ thế này chứ! Hệ thống mắc chứng cưỡng chế à!

Triệu Quả: “Chính là thứ này.”

Tiêu Nguyên Nghiêu cưỡi ngựa vòng quanh khối đậu phụ kia hai vòng, chậm rãi rút trường đao từ sau lưng ra.

Thẩm Dung: “?”

Thẩm Dung vội vàng lên tiếng cứu vãn: “Lão đại, tuyệt đối không được!”

Tiêu Nguyên Nghiêu giải thích: “Vật này có điều quái dị, bên trong có thể giấu ám khí. Để ta đâm hai nhát xem thử.”

Với sức lực của Tiêu Nguyên Nghiêu, hai đao xuống là cái chăn này coi như xong đời.

Mặc dù Thẩm Dung rất ghét phần thưởng chăn tơ tằm lần này, nhưng dù sao đây cũng là phần thưởng khi kích hoạt bản đồ huyện Vọng. Sao có thể nói bỏ là bỏ được?

Hắn lập tức dùng hai tay nắm lấy cổ tay cầm đao của Tiêu Nguyên Nghiêu: “Chẳng phải chỉ là một cái chăn thôi sao! Ngươi nhìn kỹ xem, thứ này mềm như vậy, lại không biết ai đánh rơi ở đây. Vừa hay chúng ta mang về đắp.”

Thật ra Triệu Quả đã muốn nói từ lâu rồi.

Nhìn thế nào cũng chỉ là một cái chăn, chỉ là hoa văn bên trên hơi kỳ quái.

Thế mà lại thêu ngay ngắn hai con uyên ương — Màu sắc lộng lẫy, đuôi xòe rực rỡ, cổ quấn quýt thân mật, đều là con đực.

Triệu Quả nghi ngờ đầu óc mình có vấn đề rồi. Sao nhìn cái gì cũng thấy giống đang ám chỉ công tử nhà mình với Thẩm huynh đệ thế này.

Hai con uyên ương.

Không đúng. Là hai con uyên uyên...

A a a! Ai đó cứu hắn với!

Dưới sự ngăn cản quyết liệt của Thẩm Dung, Tiêu Nguyên Nghiêu tra đao trở lại vỏ, dùng vỏ đao hất cái chăn tơ tằm lên, giũ mấy cái.

Quả nhiên chẳng có gì nguy hiểm. Chỉ là một cái chăn bình thường, mềm đến quá đáng.

Triệu Thụ kinh ngạc: “Đúng là một cái chăn lớn thật!”

Thẩm Dung: “.”

Được rồi, ngươi đừng nói nữa.

Tiêu Nguyên Nghiêu dùng vỏ đao hất cái chăn ném vào lòng Thẩm Dung.

“Có lẽ là thương đội nào đó đi ngang qua làm rơi trên quan đạo. Cầm lấy đi.”

Triệu Thụ vui vẻ nói gần đây vận khí thật tốt, không nhặt được cái này thì cũng nhặt được cái kia. Từ khi có Thẩm huynh đệ tới, cuộc sống của bọn họ quả thật ngày càng tốt hơn rồi!

Thẩm Dung bị cái chăn phủ kín mặt, chỉ lộ ra một cái đầu hơi rối bù.

May mà Tiêu Nguyên Nghiêu không đâm nát cái chăn thành từng mảnh bay đầy trời, nếu không chuyến kích hoạt bản đồ huyện Vọng của hắn coi như công cốc.

Đau lòng quá đi mất. Bao giờ hệ thống mới phát cho hắn mỏ khoáng đây?

Muốn đội ngũ lớn mạnh phát triển thì năng lực sản xuất hàng loạt cũng phải theo kịp. Nếu không Tiêu Nguyên Nghiêu đến bao giờ mới xưng đế? Hắn đến bao giờ mới có thể đi làm truyền kỳ thợ rèn đao trong giang hồ đây!

Thẩm Dung ôm chiếc chăn uyên uyên, trong lòng nước mắt chảy thành sông.

Sau khi nhặt xong phần thưởng, quãng đường còn lại đột nhiên được tăng tốc.

Thẩm Dung cũng chẳng nhớ mình đã vòng qua bao nhiêu ngọn núi, chỉ biết đến khi đám ngựa mệt đến mức thở hồng hộc, Tiêu Nguyên Nghiêu cuối cùng cũng dừng lại.

Trời cũng đã tối. Thẩm Dung vùi trong chăn, được Tiêu Nguyên Nghiêu che chở phía trước, ngủ đến mơ mơ màng màng.

Lúc này hắn xù tóc ngóc đầu lên: “Đến... đến rồi à? Xóc chết ta mất............”

“Đến rồi.” Tiêu Nguyên Nghiêu xuống ngựa, bế cả người lẫn chăn của Thẩm Dung xuống theo. “Tỉnh dậy đi.”

Thẩm Dung lảo đảo nghiêng ngả, vừa ngáp vừa nghe thấy từng tràng tiếng hô đầy vui mừng.

“Tiêu ca!”

“Tiêu ca trở về rồi!”

“Tiêu ca cuối cùng cũng về rồi——”

Trước cổng doanh trại, một đám binh sĩ vừa huấn luyện xong nhìn thấy Tiêu Nguyên Nghiêu liền ùa tới. Ai nấy đều mang vẻ mặt kinh ngạc vui mừng và sùng bái.

Đám người lao nhao nói không ngừng???

“..... Nghe nói kỵ binh của Lương Vương đáng sợ vô cùng, những đội được phái đi trinh sát trước giờ không có ai sống sót trở về. Vẫn là Tiêu ca lợi hại nhất.”

“Ta biết ngay Tiêu ca là người có phúc lớn, nhất định sẽ bình an trở về! Lần này chắc tức chết tên họ Trương kia rồi!”

Triệu Thụ và Triệu Quả vội vàng chắn lên phía trước, không để đám lính già dầu mỡ này vùi mất Tiêu Nguyên Nghiêu.

Hiện giờ đã khác trước rồi. Bên cạnh Tiêu Nguyên Nghiêu còn có một cây non nhỏ.

Thẩm Dung chính là quý nhân từ trên trời rơi xuống mà bọn họ gặp trong ngôi miếu kia, là ân nhân cứu mạng của bọn họ. Tuyệt đối không thể để đám hán tử thô lỗ này dọa chạy mất.

Tiêu Nguyên Nghiêu trò chuyện với mấy vị Ngũ trưởng quen biết. Thẩm Dung nhìn cảnh tượng chẳng khác nào buổi gặp mặt fan hâm mộ cỡ lớn này, cơn buồn ngủ lập tức bay mất bảy tám phần.

Quá khoa trương. Quá bùng nổ. Quá đáng sợ.

Hiện trường phát tán sức hút cá nhân khủng khiếp.

Đây chính là Tiêu Nguyên Nghiêu thời kỳ tân thủ sao?

Thẩm Dung chợt ngộ ra lần nữa. Khó trách Tiêu Nguyên Nghiêu không để tâm đến chuyện thăng chức.

Hắn thật sự không cần quan tâm đến mấy chức vị hư danh đó. Thứ hắn có là lòng người, mà lòng người là thứ khó khống chế nhất.

Nếu lòng người đều hướng về hắn, vạn quân cùng thỉnh cầu hắn, thì lệnh bài của tên sắc quỷ An Vương chẳng khác nào một cục phân chó.

Tiêu Nguyên Nghiêu chỉ cần giơ tay hô một tiếng, là có thể xé xuống một mảng thịt lớn của An Vương.

Thậm chí cho hắn thêm chút thời gian để nhổ bỏ những kẻ đối địch, âm thầm thu cả đại doanh Châu Đông này vào tay cũng chưa biết chừng...

Vậy thì hắn phải mài bao nhiêu binh khí đây!

Đôi mắt Thẩm Dung sáng rực. Đúng là đến đúng nơi rồi!

Chờ hắn sửa hết đám đao gỉ kiếm cùn của những người này, cộng thêm bản lĩnh thu phục lòng người của Tiêu Nguyên Nghiêu, bọn họ sẽ chính thức bước đi bước đầu tiên trên con đường đế vương!

Nghĩ đến đây, Thẩm Dung không nhịn được muốn bước tới làm quen với mọi người.

Đúng lúc ấy, một người đàn ông đang đứng cạnh Tiêu Nguyên Nghiêu nói chuyện nhìn hắn đầy nghi hoặc: “Vị cô nương này là............”

Thẩm Dung: “?”

Thẩm Dung: “?????”

Thiếu niên da trắng tóc mềm, hai má và vành tai đều đỏ hồng vì ngủ, lại còn ôm một cái chăn mềm, dáng người cũng chưa phát triển hẳn. Đứng giữa đám hán tử cường tráng trong quân doanh chẳng khác nào một con mèo nhỏ lạc vào bầy hổ dữ.

Mà giờ phút này, đám hổ lớn ấy đồng loạt trừng mắt nhìn sang.

Thẩm Dung mặt không cảm xúc, ném cái chăn uyên uyên cho Triệu Thụ. Sau đó liền muốn kéo tung dây lưng quần để đám người này kiểm chứng thân phận thật.

Cho bọn họ biết thế nào gọi là sinh vật sống.

Tiêu Nguyên Nghiêu đứng hơi xa.

Nhìn thấy động tác của Thẩm Dung, gân xanh trên trán lập tức giật mạnh.

Còn chưa kịp ngăn cản, Triệu Quả, người đã im lặng suốt cả quãng đường, đã nhanh nhẹn lao tới, buộc chặt dây lưng quần của Thẩm Dung thành một nút chết.

“Không được! Không được đâu Thẩm huynh đệ! Ngũ trưởng! Ngũ trưởng mau tới dỗ hắn đi! Thẩm huynh đệ tức đến ngốc luôn rồi!”

_________________________

Hiện tại: Tất cả đều là lính của Tiêu Nguyên Nghiêu.

Một khoảng thời gian sau.

Thẩm Dung (mài đao xoèn xoẹt): Nhìn ta làm gì? Ta không thể nào sản xuất hàng loạt cho đám mù các ngươi đâu, tuyệt đối không thể!



Recent Posts

See All

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page