Chương 2: Triệu Đại — Bản đồ Song Thần Sơn đã được kích hoạt!
- Yuu Hibari
- Jun 8
- 12 min read
Trong rừng, ánh sáng âm u mờ mịt. Tán cây che kín bầu trời, khiến phía dưới quanh năm mang theo hơi ẩm và sự lạnh lẽo của nơi ít thấy ánh mặt trời.
Thẩm Dung đi theo chỉ dẫn của hệ thống, vượt qua hai con mương, lội nước ba lần, cuối cùng men theo mũi tên hình trái tim mà trèo lên xà nhà.
Hệ thống thề thốt khẳng định rằng đây chính là vị trí gần đối tượng công lược nhất.
Thẩm Dung cúi đầu đánh giá mấy người cổ đại bên dưới.
Quả thực là gần.
Gần thêm chút nữa là ngồi hẳn lên đầu người ta rồi.
Từ lúc xuyên không đến giờ, không phải hắn không sợ. Chỉ là nỗi sợ của một trạch nam cũng có quy luật riêng.
Bề ngoài hắn trông rất bình tĩnh, nhưng thực tế là đã hoàn toàn bó tay.
Không thể nào cứ quanh quẩn trong phạm vi mười mét mà giải quyết ba việc ăn cơm, đi vệ sinh và rèn đao được.
Ăn cơm với rèn đao thì còn được. Đi vệ sinh thì tuyệt đối không!
Tuy lịch sử của Thẩm Dung chẳng ra sao, nhưng hắn cũng biết rằng từ xưa đến nay, những người tay trắng dựng nghiệp rồi lên làm hoàng đế đều là mãnh nhân trong các mãnh nhân, hoặc là nhân cách quá mức xuất chúng, hấp dẫn vô số hiền tài nguyện ý theo phò tá, hoặc là nắm đấm đủ cứng để đè chết tất cả đối thủ.
Đương nhiên, người vừa có sức mạnh vừa có sức hút thì càng là nhân vật ghê gớm. Không làm hoàng đế quả thật có lỗi với thời đại phong kiến này.
Nghĩ vậy xong, Thẩm Dung nhìn xuống dưới.
Một đám binh sĩ mặt mũi lem luốc tro bụi hoảng hốt lùi lại mấy bước. Chỉ có một người vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Chắc hẳn chính là vị nào đó mà hệ thống bắt hắn phải tiếp xúc.
Tiêu Nguyên Nghiêu vẫn đứng dưới mái hiên.
Bàn tay đặt trên chuôi đao. Chưa rút đao ra, nhưng rõ ràng đã sẵn sàng xuất thủ bất cứ lúc nào.
Y phục trên người hắn chẳng thể gọi là tốt, thậm chí còn rất rách nát. Trên áo có vài vết chém đã rách toạc, lại thêm không ít chỗ vá víu.
Mái tóc được búi thành một búi đơn giản, không quá chỉnh tề. Bên tai và trước trán còn có vài lọn tóc rơi xuống.
Não trái của Thẩm Dung: Trời đất, một tên lính quèn tầng đáy, muốn gì không có gì, trang bị toàn nhặt được dọc đường.
Não phải của Thẩm Dung: Tỉnh táo lại đi! Đây là cổ đại! Người trước mặt là vị Hoàng đế khai quốc tương lai đó!
Máu trong đầu Thẩm Dung lập tức dồn lên. Hai bên tai cũng đỏ hồng lên như thịt non.
Hắn cứng đờ nở một nụ cười với vị mãnh nam bên dưới.
Ngay giây tiếp theo— Thanh đao của đối phương đã rút ra nửa thước.
Thẩm Dung lập tức khôi phục vẻ mặt vô cảm.
Hắn bò dậy, đi lại vài vòng trên mái hiên. Lúc trèo lên thì dễ, lúc xuống lại không xuống nổi. Nếu nam nhân kia mặc kệ hắn, e rằng tối nay hắn phải ngủ luôn trên đó, làm mồi cho muỗi và côn trùng.
Ánh mắt Tiêu Nguyên Nghiêu vẫn luôn bám chặt theo người kỳ quái kia.
Đến khi đối phương đứng hẳn lên, hắn mới nhìn rõ. Người này tuy có một gương mặt rất đẹp, nhưng quần áo lại chẳng đủ che thân. Đôi giày dưới chân cũng vô cùng kỳ lạ, lượng vải dùng còn chẳng nhiều bằng đôi dép cỏ của bọn họ.
Trên bắp chân trắng nõn có vài nốt muỗi đốt. Nếu là trên người bọn họ thì căn bản chẳng ai nhận ra, nhưng xuất hiện trên người này lại đỏ thành từng mảng, nhìn vô cùng nổi bật.
Hành tung quái dị, da mềm thịt mịn. Rõ ràng có vóc dáng của một thiếu niên, vậy mà ngay cả mái hiên cao bảy, tám thước cũng không nhảy xuống nổi.
Có điều chắc là người thật.
Nhìn giống kiểu gia cảnh sa sút. Không có vẻ gì là mối uy hiếp.
Thanh đao trong tay Tiêu Nguyên Nghiêu chậm rãi tra trở lại vỏ.
Hắn chắp tay nói: “Đa tạ quý nhân ra tay tương trợ.”
Giọng nói của nam nhân này ngoài dự liệu lại không hề trầm thấp, ngược lại vô cùng dứt khoát, mạnh mẽ và vang dội. Nếu đứng giữa chiến trường phát hiệu lệnh, chỉ cần nghe một lần là có thể lập tức nhận ra.
Cuối cùng cũng tiếp xúc được với mục tiêu, Thẩm Dung thở phào nhẹ nhõm.
Hắn bắt đầu bịa chuyện: “Ta chỉ là đi ngang qua đây, vô tình gặp các ngươi thôi. Leo lên mái nhà rồi lại không xuống được. Hay là ngươi tránh xa một chút, để ta thử nhảy xuống xem?”
Nhảy.
Nhảy chính là cái mái nhà này.
Biết đâu nhảy xuống một cái, chết cái rụp luôn. Thế là có thể trở về căn phòng thủ công của mình rồi.
Hắn nhắm mắt, nghiến răng quyết tâm, ôm hòm dụng cụ lao xuống.
Hệ thống không túm hắn trở lại, ngược lại còn vang lên một tiếng ‘ting’ giòn tan, giọng điệu hân hoan đến không gì sánh nổi.
【Giai đoạn hướng dẫn tân thủ (phiên bản nhắc nhở quan trọng không thể bỏ qua): Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành lần tiếp xúc thân mật đầu tiên với Tiêu Nguyên Nghiêu, thành công mở khóa bản đồ Song Thần Sơn! Song Thần Sơn nằm tại ranh giới giữa Hoàn (tên khác của tỉnh An Huy, Trung Quốc) và Cán (tên gọi khác của tỉnh Giang Tây), bị dòng sông lớn chia thành Bắc Thần Sơn và Nam Thần Sơn. Bắc Sơn thuộc lãnh địa của An Vương, Nam Sơn thuộc lãnh địa của Lương Vương. Xin mời ký chủ và Tiêu Nguyên Nghiêu cùng nhau tận tình khám phá nơi đây!】
Thẩm Dung mở mắt, phát hiện bản thân và chiếc hòm bảo bối của mình đang được Tiêu Nguyên Nghiêu ôm gọn trong vòng tay.
Hắn thậm chí còn cảm giác mình bị xóc nhẹ một cái. Động tác của đối phương ung dung đến mức như chẳng tốn chút sức lực nào.
Thẩm Dung: “...”
Mẹ nó. Sức tay khỏe thật.
Nói thật, hắn rèn sắt mười năm cũng không có cơ bắp tay cứng như người này.
Hắn quay đầu lại, đập vào mắt là một loạt ánh nhìn chằm chằm.
Thẩm Dung lập tức nhảy bật ra khỏi lòng Tiêu Nguyên Nghiêu, đến mức suýt văng mất một chiếc dép.
Tiêu Nguyên Nghiêu vẫn bình thản như thường, chỉ là ánh mắt vẫn luôn dõi theo hắn.
Người cổ đại kính trời, kính đất, kính quỷ thần. Bọn họ có thể liều mạng với kẻ địch đến mức đầu rơi máu chảy nhưng một khi liên quan đến những chuyện thần thần quỷ quỷ, chẳng ai thật sự có thể hoàn toàn không sợ hãi.
Ví dụ như mấy tên lính rách rưới trước mắt.
Ngoài Tiêu Nguyên Nghiêu và hai huynh đệ có gương mặt khá giống nhau kia, những người còn lại đều gầy gò khô quắt vì thiếu ăn. Lúc này, tất cả đều mang vẻ mặt sợ hãi, từ trên xuống dưới đánh giá hắn.
Thẩm Dung hít một hơi thật sâu, cố tình thở rất mạnh.
Mấy người đối diện lập tức thở phào, cũng rất mạnh.
Là người sống, người sống sờ sờ. Không phải Thổ Địa gia, cũng chẳng phải yêu quái.
Ngôi miếu này được xây ở vị trí rất khéo. Cửa chính vừa hay hướng ra một khoảng trời rộng.
Ánh hoàng hôn chiếu xuống, xuyên qua người Thẩm Dung đứng giữa sân, rồi chiếu thẳng lên pho tượng Bồ Tát phía trong.
Đám binh sĩ vừa mới thả lỏng chưa được bao lâu lập tức lại căng thẳng.
Thời gian này, địa điểm này, Thẩm Dung xuất hiện chẳng khác nào từ trên trời rơi xuống.
Triệu Thụ và Triệu Quả đồng thời nhìn về phía Tiêu Nguyên Nghiêu.
Hắn chỉ nói: “Đi nhặt đồ.”
Hai người lập tức lĩnh mệnh, một trái một phải lướt sát qua người Thẩm Dung.
Sau đó dang chân chạy như bay ra ngoài.
Thẩm Dung: “...”
Tiêu Nguyên Nghiêu bước tới. “Quý nhân họ gì?”
Thẩm Dung sờ sờ mũi. “À... ta họ Thẩm, tên là Thẩm Dung. Ngươi cứ gọi thẳng tên ta là được.”
Tiêu Nguyên Nghiêu lặp lại: “Thẩm... Dung?”
Thẩm Dung theo phản xạ đáp: “Đúng vậy. Còn ngươi? Ngươi tên gì?”
Tiêu Nguyên Nghiêu đáp: “Ta tên Triệu Đại.”
Thẩm Dung: “...”
Tiêu Nguyên Nghiêu mặt không đổi sắc. “Vừa rồi chạy ra ngoài là hai huynh đệ của ta, Triệu Nhị và Triệu Tam. Nơi này không thích hợp ở lại lâu. Nhà ngươi ở đâu? Chúng ta sẽ hộ tống ngươi trở về.”
Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Dung được tận mắt chứng kiến thế nào gọi là nghiêm túc nói hươu nói vượn.
Triệu Đại? Hai chữ ấy thì chữ nào dính dáng đến cái tên Tiêu Nguyên Nghiêu vậy??
Nếu không có hệ thống, Thẩm Dung thật sự sẽ nghĩ vị Hoàng đế khai quốc tương lai lúc đầu mang một cái tên quê mùa nào đó.
Nhưng hắn cũng không thể vạch trần Tiêu Nguyên Nghiêu, lại càng không dám cười. Lỡ đối phương lại rút đao thì sao?
Vì thế hắn đành học theo vẻ mặt thâm trầm của đối phương, cố làm ra dáng cao thâm khó dò. Trong mắt những người khác, bộ dạng ấy quả thực có vài phần thần bí.
“Ta không về nhà được.” Thẩm Dung nói.
Có người lập tức hỏi: “Sao lại không về được? Cha mẹ mất rồi à?”
Người khác tiếp lời: “Bị sơn phỉ đồ sát cả nhà?”
Lại có người đoán: “Hay bị quan phủ cưỡng ép bắt đi rồi?”
Chỉ vỏn vẹn ba câu mà đã tóm gọn được cục diện loạn thế hiện nay. Dân thường hoặc là cửa nát nhà tan, hoặc bị quan lại áp bức. Thảm hơn nữa thì bị thổ phỉ cướp bóc, đốt phá, giết chóc.
Thẩm Dung đáp: “Đều không phải. Dù sao thì cũng không về được nữa.”
Mấy người vừa hỏi lập tức im bặt, sau đó đồng loạt cúi người vái Thẩm Dung mấy cái thật sâu rồi quay sang vái luôn pho tượng Bồ Tát. Dường như trong mắt họ, Thẩm Dung chính là hóa thân của Bồ Tát hạ phàm.
Đúng lúc ấy, Triệu Nhị và Triệu Tam nhặt chiến lợi phẩm trở về. Tiêu Nguyên Nghiêu dẫn mọi người đi sâu vào trong miếu, rồi đóng cửa lại.
Thẩm Dung đi theo phía sau. “Không đi nữa à?”
Tiêu Nguyên Nghiêu đáp: “Đi, nhưng không phải bây giờ. Ngươi không về được nhà, sau này chỉ có thể dọc đường xin ăn mà sống. Nhưng ngươi đã cứu mạng chúng ta, ta sẽ hộ tống ngươi đến huyện thành gần nhất. Đến đó, ngươi có thể tìm việc làm để sống qua ngày.”
Hắn dừng một chút rồi bổ sung: “Nếu làm tốt, còn có thể đổi được một bộ quần áo ra hồn.”
Nghe vậy, Thẩm Dung lập tức thấy không ổn, Tiêu Nguyên Nghiêu không chịu nói tên thật, rõ ràng là chưa tin hắn.
Điều này cũng dễ hiểu, dù sao màn xuất hiện của hắn quá mức kinh dị, lại còn mặc áo cộc tay, quần đùi, dép lê.
Nhưng muốn đá hắn đi thì tuyệt đối không được. Rời khỏi Tiêu Nguyên Nghiêu, chẳng phải hắn sẽ đâm đầu vào tường khắp nơi sao?
Bộ não Thẩm Dung lập tức hoạt động hết công suất. Thấy Triệu Nhị và Triệu Tam mặc bộ giáp rách rưới trên người, hắn lập tức nói: “Hay là để ta theo các ngươi nhập ngũ đi. Ít nhất cũng có cơm ăn.”
“Không được.” Tiêu Nguyên Nghiêu từ chối ngay không cần suy nghĩ.
Thẩm Dung trợn tròn mắt: “Tại sao? Năm nay ta đủ mười tám tuổi rồi đó!”
Tiêu Nguyên Nghiêu nói thẳng: “Dạng như ngươi, ra chiến trường là chết.”
Thẩm Dung: “...”
Rất có lý. Nhưng nghe xong vẫn muốn đánh người.
“Ngũ trưởng, đao.” Lúc này Triệu Quả ôm mấy thanh đao đi tới. Tiêu Nguyên Nghiêu quay người nhìn qua.
“Trong tay ngươi là gì?”
Triệu Quả xòe lòng bàn tay. “Không biết. Nhặt được gần chỗ mấy thanh đao.”
Trong lòng bàn tay hắn là mấy viên bi tròn như ngọc trai, cầm lên rất nặng. Tiêu Nguyên Nghiêu nhặt một viên lên.
Thẩm Dung lập tức nói: “Cái đó là của ta. Tổng cộng ta bắn ra chín viên, dùng để hù dọa đám người ngựa kia.”
Triệu Quả âm thầm gật đầu với Tiêu Nguyên Nghiêu. Đúng là chín viên.
Tiêu Nguyên Nghiêu nhận lấy cả nắm bi thép, âm thầm vuốt nhẹ trong lòng bàn tay, nghiền không nát. Sau đó hắn trả lại cho Thẩm Dung.
“Cất kỹ đi.”
Thẩm Dung vội vàng nhận lấy.
Sớm biết sẽ xuyên không, hắn đã mang theo thêm vài túi bi thép để phòng thân rồi.
Trong lúc đang nghĩ cách bám theo Tiêu Nguyên Nghiêu, huynh đệ họ Triệu bên cạnh lại lên tiếng.
“Ngũ trưởng, lúc nãy bọn ta đi nhặt đồ có quan sát xung quanh. Song Thần Sơn núi cao rừng sâu, lại sát sông lớn. Ban đêm e rằng rất khó đi đường.”
Một người khác cũng nói: “Trước khi nhập ngũ, nhà ta ở gần đây. Người trong thôn đều nói trong núi có hai vị thần tiên, nên mới gọi là Song Thần Sơn, còn xây mấy ngôi miếu để thờ. Ngôi miếu này chỉ là một trong số đó. Nơi này quả thật có chút tà môn, hễ đến đêm là rất dễ lạc đường. Ngay cả thợ săn giỏi nhất cũng không dám lên núi vào ban đêm.”
Tiêu Nguyên Nghiêu nói: “Chúng ta không thể ngủ lại đây.”
Triệu Thụ vốn điềm tĩnh, gật đầu: “Ngũ trưởng nói đúng. Tuy quân truy đuổi đã rút lui, nhưng không ai dám chắc chúng sẽ không quay lại bất cứ lúc nào. Hơn nữa nơi này gần lãnh địa của Lương Vương, quá nguy hiểm.”
Triệu Quả bổ sung: “Cho nên dù muốn hay không, chúng ta vẫn phải đi.”
Mấy người còn lại lập tức mang vẻ mặt như cha mẹ vừa qua đời.
Trong lúc mọi người còn đang bàn bạc, Thẩm Dung tranh thủ mở hòm dụng cụ để cất đồ.
Đồ vật bên trong chỉ lóe lên trong chớp mắt. Tiêu Nguyên Nghiêu chỉ kịp nhìn thấy một chiếc búa nhỏ. Còn những thứ khác, hắn hoàn toàn không nhận ra là gì.
Vậy những âm thanh kỳ quái vừa rồi... Là do chiếc búa nhỏ này đập vào thứ gì đó phát ra sao?
Tiêu Nguyên Nghiêu vừa suy nghĩ vừa quan sát. Thấy Thẩm Dung quý cái hòm ấy như bảo bối, hắn đoán bên trong hẳn chứa vật gia truyền gì đó.
Hắn thu hồi ánh mắt. “Ngôi miếu này có hai cửa. Cửa trước ở đây, cửa sau nằm phía sau tượng Bồ Tát. Cửa sau rất nhỏ, lại bị đất đá sụp xuống che lấp, người bình thường khó phát hiện. Chúng ta sẽ đi bằng lối đó.”
Triệu Quả lập tức bừng tỉnh. Thì ra là vậy!
Ngũ trưởng quả nhiên đã sớm phát hiện đường sống! Bảo sao lúc trước dám nói đốt miếu.
Cho dù lửa thật sự bùng lên, bọn họ vẫn có thể ve sầu thoát xác, lặng lẽ chạy thoát!
Trong nhất thời, ánh mắt hai huynh đệ họ Triệu nhìn Tiêu Nguyên Nghiêu đều sáng rực.
Thẩm Dung rất quen với loại ánh mắt này.
Những đại gia chịu chi tìm hắn rèn đao, rèn kiếm, chế tạo trang bị cũng thường nhìn hắn như vậy. Đó là ánh mắt pha trộn giữa sự sùng bái và tín nhiệm.
Chỉ có điều hai huynh đệ họ Triệu còn cuồng nhiệt hơn nhiều. Không hổ là những người theo Tiêu Nguyên Nghiêu từ sớm nhất. Đúng là fan trung thành cấp độ siêu cấp.
Có điều... Song Thần Sơn mà bọn họ nói, chẳng phải chính là ngọn núi mà hệ thống vừa mở khóa cho hắn sao?
Trong lòng vừa động ý niệm, một bản đồ địa hình 3D của hai ngọn núi lập tức hiện ra trong đầu Thẩm Dung, còn có thể xoay ba trăm sáu mươi độ để xem.
Chửi hơi sớm rồi. Cái hệ thống rách nát này hình như thật sự có chút tác dụng.
Ở góc dưới bên phải của bản đồ còn có mấy dòng chữ nhỏ.
Thẩm Dung nhìn kỹ.
Dòng đầu tiên viết: Tuyến đường hẹn hò thánh địa (khuyến nghị check-in).
Dòng thứ hai: Tuyến đường ngắm bình minh lãng mạn (bắt buộc check-in).
Dòng thứ ba: Gợi ý ẩm thực đặc sắc địa phương cho chuyến du ngoạn Song Thần Sơn một ngày (tùy chọn check-in).
Thẩm Dung: “...”
Khen sớm rồi. Hệ thống rác rưởi.
Đến lúc nào rồi mà trong đầu chỉ biết yêu đương!
Hắn gào thét trong lòng: Cho ta tuyến đường xuống núi nhanh nhất đi a a a a!
【Đã nhận lệnh, ký chủ! Chế độ dẫn đường đi bộ đã được kích hoạt! Phong cảnh đẹp đến đâu cũng không bằng người trước mắt. Hôm nay ngài không chê hắn nghèo khó rách rưới, ngày mai hắn tất sẽ trả lại ngài một giang sơn rộng lớn. Xin mời ký chủ cùng Tiêu Nguyên Nghiêu mở ra tuyến đường xuống núi chính xác~】
Đúng lúc ấy, Triệu Quả mặt mũi lấm lem bụi đất chạy tới. “Đào xong rồi!”
Tiêu Nguyên Nghiêu gật đầu. “Đi.”
Hắn sải bước về phía trước. Đi được vài bước lại quay đầu gọi: “Đi thôi. Xuống núi trước đã.”
Thẩm Dung: “...”
Hắn nhìn dấu chỉ màu hồng trên bản đồ dẫn đường. Mũi tên đang chỉ thẳng về phía cửa chính, hoàn toàn ngược lại với con đường Tiêu Nguyên Nghiêu vừa chọn.
Theo bản đồ 3D hiển thị... Hướng mà Tiêu Nguyên Nghiêu đang đi chỉ dẫn tới một vách núi dựng đứng, và một dòng sông chảy xiết.
Thẩm Dung: “...”
________________________
Bước đầu tiên để gia nhập đội ngũ: Thách thức quyền uy của đội trưởng (Tiêu Nguyên Nghiêu).
Comments