Chương 6: Cá ở huyện Vọng béo tốt — Khó mà nói là không thiên vị!
- Yuu Hibari
- 7 days ago
- 10 min read
Suốt đêm rong ruổi. Lúc bị quân địch đuổi vào Song Thần Sơn, bọn họ chật vật chẳng khác nào dã thú bị dồn vào đường cùng.
Vậy mà giờ đây tình thế đã khác. Trên đường trở về, ai nấy đều cưỡi chiến mã!
Lại thêm Thẩm Dung là một chiếc bản đồ sống, quãng đường còn lại được rút ngắn hơn phân nửa.
Từ khi Triệu Thụ và Triệu Quả theo Tiêu Nguyên Nghiêu nhập ngũ tới nay, chưa từng có ngày nào thoải mái như thế.
Đại công tử nhà bọn họ cũng không biết có phải phạm xung với quân doanh hay không. Tòng quân hai năm, chiến công lập không ít, nhưng phần thưởng lại chẳng hiểu sao đều rơi vào tay cấp trên.
Hai năm trời mới được phong cho chức Ngũ trưởng. Lần này ra ngoài, lại chết mất ba huynh đệ. Dưới trướng Tiêu Nguyên Nghiêu giờ chỉ còn lại Triệu Thụ và Triệu Quả.
Nếu không phải ngày thường Đại công tử luôn chăm sóc bọn họ, cho ăn no mặc ấm, lại thúc giục rèn luyện thân thể, thì chuyến đi này e rằng cũng là dữ nhiều lành ít.
Hiện giờ triều đình suy yếu, ba vương cùng tồn tại. Triều chính bất ổn khiến giang sơn rung chuyển.
Khởi nghĩa và thổ phỉ nổi lên khắp nơi. Dân chúng lưu lạc ly tán.
Sở dĩ bọn họ nhập ngũ là vì gặp lúc An Vương cưỡng ép trưng binh trong lãnh địa. Nếu không, hiện tại bọn họ vẫn còn cùng Đại công tử sống ở huyện Đào thuộc Uyển Châu.
Nói cho cùng, hai huynh đệ họ Triệu thật sự cảm thấy đi lính chẳng phải việc tốt. Hôm nay còn sống, ngày mai chưa chắc. Chi bằng trở về quê trồng trọt.
Tiêu Nguyên Nghiêu không muốn mang theo Thẩm Dung cũng là vì muốn tốt cho hắn. Nhưng Thẩm Dung lại chẳng biết những chuyện này.
Hắn lớn lên dưới quốc kỳ đỏ, sinh ra trong hòa bình thịnh thế. Tuy biết thời đại này loạn lạc, nhưng vẫn chưa thật sự hiểu loạn đến mức nào. Đối với hắn lúc này, chuyện đứng đắn nhất vẫn là làm sao đi theo Tiêu Nguyên Nghiêu để mở khóa thêm nhiều bản đồ.
Khi vó ngựa bước lên quan đạo, trong đầu Thẩm Dung lại vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống. Âm thanh máy móc quen thuộc.
【Chúc mừng ký chủ đã thành công rời khỏi Song Thần Sơn! Giai đoạn hướng dẫn tân thủ sắp kết thúc, Hệ thống Yêu đương sẽ tiếp tục phục vụ ngài.】
【Trong quá trình chung sống sau này, hệ thống sẽ tiếp tục cung cấp cho hai vị các dịch vụ như dẫn đường bản đồ, hướng dẫn tham quan danh thắng, gợi ý mỹ thực địa phương, v.v... Đồng thời sẽ căn cứ vào bản đồ mà ký chủ mở khóa và tiến độ công lược Tiêu Nguyên Nghiêu để quyết định nội dung phần thưởng phát ra! (P/S: Để không làm rối loạn trật tự thế giới, mỗi bản đồ mới chỉ phát thưởng một lần, hơn nữa không thể tự chọn phần thưởng.)】
Thẩm Dung lập tức hỏi trong đầu:【Chỉ phát một lần? Vậy Song Thần Sơn chỉ có mấy con ngựa đó thôi sao? Không còn gì khác à?】
Hệ thống đáp:【Còn có mấy tên kỵ binh của Lương Vương đang ẩn nấp trong núi. Ta nghĩ ký chủ sẽ không muốn nhận phần thưởng này.】
Thẩm Dung: ............
Cũng đúng.
Hệ thống:【Tóm lại, tiến độ công lược Tiêu Nguyên Nghiêu càng thuận lợi thì phần thưởng đổi được càng chất lượng, mục tiêu của chúng ta là—— yêu đương với Hoàng đế khai quốc!】
Thẩm Dung: ............
Đúng là trước mặt con lừa treo một củ cà rốt thật to.
Nếu sau này hắn muốn có nhiều phần thưởng hơn, thiết thực hơn, thì nhất định phải thân cận với Tiêu Nguyên Nghiêu.
Nhưng nói đến thân cận... Bây giờ chẳng phải bọn họ đang thân cận đó sao?
Hơn nửa người Thẩm Dung đều vì quán tính mà dựa vào lòng Tiêu Nguyên Nghiêu. Bộ quần áo vải thô cọ đến mức cánh tay hắn đau rát.
Hắn thầm nghĩ chẳng lẽ như vậy vẫn không tính là điểm thành tựu? Hắn đã hy sinh nhiều như thế rồi, còn phải xấu hổ ngồi nghiêng trên lưng ngựa nữa. Đây rõ ràng là tư thế của nữ chính mà!
Hệ thống tận tình giải thích:【Song Thần Sơn là giai đoạn hướng dẫn tân thủ của hệ thống, quy tắc tương đối thoải mái và tự do. Sau khi giai đoạn tân thủ kết thúc, hệ thống sẽ căn cứ vào giá trị rung động của Tiêu Nguyên Nghiêu để đánh giá tiến độ công lược của ký chủ, sau đó mới tiến hành đổi thưởng.】
Thẩm Dung: “........”
Thẩm Dung thật sự hết cách rồi.
Nói cách khác, mấy trò bề ngoài hắn làm trước đó đều vô dụng.
Hắn còn thắc mắc sao lúc đầu tiến độ lại thuận lợi đến vậy. Thì ra là hệ thống cố tình nới lỏng quy tắc, cho hắn nếm chút ngon ngọt trước, về sau đều phải dựa vào cái gọi là giá trị rung động để đổi thưởng.
Thảo nào thân cận lâu như vậy mà hệ thống không lên tiếng. E rằng suốt cả quãng đường, lòng Tiêu Nguyên Nghiêu phẳng lặng như mặt hồ, chẳng hề gợn sóng. Hệ thống đương nhiên sẽ không tính mấy lần tiếp xúc này là thành tựu công lược nữa.
Tính tới tính lui, Thẩm Dung vẫn cảm thấy mình lỗ nặng.
Với tâm thái vững như bàn thạch của Tiêu Nguyên Nghiêu, muốn hắn rung động thì phải đợi đến năm nào tháng nào?
Huống chi hắn còn là nam nhân. Muốn gì không có gì, từ trên xuống dưới chẳng có lấy một điểm nào đủ sức hấp dẫn Tiêu Nguyên Nghiêu.
Thẩm Dung lại có chút muốn chết rồi. Đến cả phần thưởng chưa biết là gì hắn cũng chẳng còn thèm.
Hắn nhắm mắt lại, nghiêng đầu, chuẩn bị ngã khỏi lưng ngựa. Biết đâu như vậy còn chết nhanh hơn một chút.
Nhưng một luồng sức mạnh vô hình lại kéo hắn trở về. Động tác nhanh đến mức còn chẳng cho Tiêu Nguyên Nghiêu cơ hội ra tay.
Thẩm Dung:【Cho ta chết cho xong đi, việc này ta làm không nổi, ta chỉ biết rèn sắt thôi.】
Hệ thống không có tính người như 521, chỉ máy móc đáp:【Không được đâu, ký chủ đã hoàn thành liên kết thì trừ khi thúc đẩy tiến độ nhiệm vụ, nếu không không thể cưỡng ép thoát tuyến.】
Thẩm Dung truy hỏi:【Vậy nếu ta thúc đẩy tiến độ thì có thể thoát tuyến rồi?】
Hệ thống đơ mất vài giây mới đáp:【Về lý thuyết thì đúng là như vậy, nhưng không khuyến khích nha. Nếu Tiêu Nguyên Nghiêu đã yêu ký chủ mà ký chủ lại lựa chọn thoát tuyến, rất có khả năng sẽ kích hoạt trạng thái hắc hóa của nhân vật, dẫn đến thế giới sụp đổ. Đến lúc đó vẫn phải để ký chủ quay lại dọn dẹp hậu quả thôi (khóc khóc).】
Thẩm Dung hỏi hệ thống sao lại có kinh nghiệm như thế.
Hệ thống đáp:【Đương nhiên là vì từng có ký chủ làm như vậy rồi mà (mỉm cười).】
Có vẻ như hệ thống đã bị những ký chủ từng lựa chọn thoát tuyến đả kích không nhẹ. Ngay lập tức nó bắt đầu thống kê giá trị rung động của Tiêu Nguyên Nghiêu, kỳ lạ là nó cố gắng hồi lâu vẫn không thống kê ra được. Cuối cùng chỉ có thể nói:【Đinh—— Do thân phận của nam khách quý lần này quá đặc biệt, trường năng lượng quá mạnh, tạm thời không thể dò xét giá trị nội tâm!】
【Đinh đinh—— Hệ thống đang liên tục thử thống kê. Trong thời gian này, chỉ cần hai vị chung sống hòa thuận, phần thưởng vẫn sẽ được phát bình thường. Đồng thời hệ thống sẽ cung cấp cho ký chủ chế độ lựa chọn hai trong một để bù đắp, cho đến khi dò xét được giá trị nội tâm của Tiêu Nguyên Nghiêu mới khôi phục chế độ lựa chọn đơn. Xin ký chủ mạnh dạn nỗ lực khám phá nhé!】
Thẩm Dung: ............
Vậy chẳng phải hắn thành công lược mù rồi sao??
Nhưng hệ thống đã không còn lên tiếng nữa, có lẽ bị Tiêu Nguyên Nghiêu đả kích đến mức tự bế mất rồi. Nhỡ đâu một ngày nào đó nó thống kê được, giá trị rung động của Tiêu Nguyên Nghiêu lại là số âm, rồi thu hồi hết phần thưởng của hắn thì sao.
Nghĩ vậy, Thẩm Dung thấy có chút buồn cười. Nhưng vừa nghĩ đến đó chính là hoàn cảnh hiện tại của mình, hắn lập tức không cười nổi nữa.
Sống ở thời hiện đại mười tám năm, trong đó có mười năm là rèn đao. Rèn đao là nghề mà cả thôn hắn đều làm, cũng là nghề tổ truyền của gia đình.
Không chỉ trái tim của Tiêu Nguyên Nghiêu cứng rắn, mà trái tim của Thẩm Dung cũng đã cứng như đá mài từ lâu. Hai người bọn họ gặp nhau, đúng là cứng đối cứng. Đừng nói đến chuyện khiến Tiêu Nguyên Nghiêu động lòng, chỉ cần hắn không bị đá khỏi đội ngũ sáng lập đã là may lắm rồi.
Thẩm Dung nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thấy có cách nào. Thế là hắn dang tay, buông lỏng tinh thần, hoàn toàn nằm yên mặc kệ.
Không hoàn thành nhiệm vụ? Mặc xác nó.
Phần thưởng hai chọn một? Mặc xác nó.
Công lược Tiêu Nguyên Nghiêu? Mặc xác nó luôn!
Thứ gì là thật? Chỉ có cái thân thể bất tử mà hệ thống cho hắn là thật.
Nghĩ theo hướng tích cực thì, bất kể hắn tìm đường chết thế nào ở thế giới này, chỉ cần Tiêu Nguyên Nghiêu không yêu hắn, nhiệm vụ không hoàn thành, thì hắn chính là thân thể kim cang bất hoại!
Sau này nên mài đao thì mài đao, nên rèn sắt thì rèn sắt. Cuộc sống là do chính mình sống ra!
Thiếu niên trong lòng hắn khi thì cảm khái phẫn uất, khi thì ủ rũ như cá chết, bây giờ lại trở nên hùng hổ đầy khí thế. Biểu cảm sinh động đến mức còn dám trừng hắn.
Tiêu Nguyên Nghiêu chưa từng gặp người nào sống động như vậy. Quả thực hoàn toàn không hợp với thế giới mục nát thối nát này.
Hắn lặng lẽ quan sát. Đến khi Thẩm Dung ngồi phía trước cứ nhúc nhích không yên, hắn giơ tay vỗ lên mông đối phương một cái không nặng không nhẹ.
“Cố thêm chút nữa. Phía trước hai mươi dặm là đến huyện Vọng.” Đã lên quan đạo rồi, Tiêu Nguyên Nghiêu không cần Thẩm Dung dẫn đường nữa. Hắn tiếp lời: “Bộ y phục này của ngươi quá hở hang. Đợi vào huyện thành, trước tiên phải mua cho ngươi vài bộ quần áo tử tế.”
Thẩm Dung sống không ra sống chết không ra chết, bị vỗ mông cũng chẳng còn để tâm. “Được rồi được rồi. Ta cũng không kén chọn. Mặc tạm là được.”
Bản thân Tiêu Nguyên Nghiêu còn mặc đồ vá chằng vá đụp, vậy mà vẫn nghĩ tới chuyện mua quần áo cho hắn. Thời kỳ khởi nghiệp gian nan như thế, Thẩm Dung đâu có quý giá đến vậy.
Nhưng Tiêu Nguyên Nghiêu lại nghiêm túc nói: “Tổ phụ ta từng nóió thiệt thân mình cũng không được thiệt người dưới quyền. Bây giờ ngươi đã theo ta làm việc, ta nhất định sẽ đối tốt với ngươi. Triệu Nhị và Triệu Tam có gì, ngươi cũng sẽ không thiếu phần nào.”
Thủ đoạn thu phục lòng người của Tiêu Nguyên Nghiêu quả thật rất giỏi. Thẩm Dung cảm thấy mình vừa bị đạn bọc đường bắn trúng.
Hắn thuận miệng hỏi: “Vậy Triệu Nhị Triệu Tam cũng mặc quần áo đẹp lắm à?”
Tiêu Nguyên Nghiêu đáp: “Bên trong giáp da của bọn họ đều là quần áo do mẫu thân trong nhà tự tay may. Không tính là quá tốt, nhưng giữ ấm và bền chắc.”
Thẩm Dung lập tức nắm được sơ hở, cười khẩy: “Ngươi chẳng phải Triệu Đại sao? Cùng một người mẹ sinh ra, chẳng lẽ thứ bọn họ có mà ngươi lại không có?”
Tiêu Nguyên Nghiêu hình như cũng cười, nhưng Thẩm Dung ngồi phía trước nên không nhìn thấy.
Chỉ nghe hắn nói: “Đương nhiên là có. Của ta còn dày hơn một chút. Mẹ ta thiên vị ta nhất, lúc nào cũng sợ ta ở ngoài chịu khổ.”
Thẩm Dung đang định hỏi tiếp vậy tại sao quần áo của hắn lại rách nhiều nhất, vá nhiều nhất, thì Tiêu Nguyên Nghiêu đã khẽ quát một tiếng với ngựa: “Đến huyện Vọng rồi.”
Thẩm Dung lập tức ngẩng đầu.
Trong màn đêm mờ mịt, một tòa thành đất hiện ra trước mắt. Tường thành lồi lõm, chẳng thể gọi là đẹp. Trên tường cắm vài lá cờ.
Hắn bị cận thị, nheo mắt cũng không nhìn rõ. Chỉ nghe Tiêu Nguyên Nghiêu ghé bên tai nói: “Là cờ của An Vương. Đến đây thì chúng ta an toàn rồi.”
Thẩm Dung ‘ồ’ một tiếng.
Đúng lúc ấy, hệ thống im lặng từ nãy đến giờ cũng phát ra âm báo.
【Đinh—— Chúc mừng ký chủ mở khóa thành công bản đồ mới! Uyển Châu - huyện Vọng, một trong những thành trì thuộc lãnh địa của An Vương, nổi tiếng với tơ tằm và cá mè. Ký chủ có thể cùng Tiêu Nguyên Nghiêu đến trải nghiệm và đánh dấu địa điểm nhé.】
Tiêu Nguyên Nghiêu cúi đầu nhìn.
Thẩm Dung co thành một cục trong lòng hắn. Sự chênh lệch về vóc dáng và màu da giữa hai người cực kỳ rõ rệt.
“Có đói không?” Hắn hỏi. “Muốn ăn cá mè không?”
“Muốn chứ, Ngũ trưởng!” Hai huynh đệ họ Triệu chẳng biết từ lúc nào đã thúc ngựa chạy lên. “Ra ngoài bảy tám ngày rồi, sớm đã thèm món đó. Đa tạ Ngũ trưởng quan tâm!”
Thẩm Dung quanh năm ở lì trong nhà nên da rất trắng. Bị gió đêm thổi suốt dọc đường, đầu mũi và đuôi mắt đều đỏ ửng.
Lúc này bị cướp mất lời, hắn mím môi, trông như một thiếu gia sa cơ lỡ vận phải sống nhờ người khác.
Tiêu Nguyên Nghiêu nghiêng đầu: “Hai người các ngươi khỏi cần thêm cơm.”
Hai huynh đệ họ Triệu: “?”
Tiêu Nguyên Nghiêu khẽ thúc gót chân vào bụng ngựa. “Sau này Thẩm Dung sẽ đi cùng chúng ta. Y còn nhỏ tuổi, người lại gầy. Các ngươi nhường y một chút. Ở cổng thành có bán bánh nướng, mỗi người ăn hai cái cũng đủ no rồi.”
Triệu Thụ & Triệu Quả: “??”
Hả???
__________________________
Khó mà nói Tiêu Nguyên Nghiêu không thiên vị được.
Tiêu Nguyên Nghiêu hiện tại: bản thân mặc vá chằng vá đụp, nhưng nhất định phải ăn diện cho Dung Dung xinh xinh đẹp đẹp.
【Tiểu kịch trường】
Hệ thống: Cảnh báo! Không thể %¥# thống kê * giá trị!
2000 years later
Tiêu Nguyên Nghiêu: Đây chính là giới hạn giá trị của các ngươi sao? Cũng chỉ có vậy thôi.
Hệ thống: ??
Dung Dung: ???
Comments