top of page

Chương 5: Giã thảo dược — Tiêu Nguyên Nghiêu nuôi mọi người thật tốt mà...

Nhìn thấy bóng Thẩm Dung lao đi như bay, Triệu Thụ lập tức đứng bật dậy: “Ngươi đi đâu đấy?”

Tiếng của Thẩm Dung vọng lại từ xa: “Đi vệ sinh! Ba chuyện gấp, đại tiện!”

Triệu Thụ luôn ghi nhớ lời dặn của Tiêu Nguyên Nghiêu: “Quả Nhi, ngươi đi cùng hắn.”

Triệu Quả sửng sốt: “Hả? Ta á?”

Triệu Thụ đá hắn một cái: “Mắt ngươi tinh, mau lên! Để lạc mất người, coi chừng Ngũ trưởng về xử lý ngươi!”

Triệu Quả lồm cồm bò dậy chạy đi.

Chỉ là hắn không ngờ Thẩm Dung lại nhanh đến thế. Mới nói mấy câu mà người đã biến mất trong khu rừng đen ngòm.

Đêm khuya rừng vắng. Bốn phía không một ngọn gió. Triệu Quả chắp hai tay bái bái mấy cái rồi vừa đi vừa lẩm bẩm: “Thẩm huynh đệ, ngươi đừng bỏ lại bọn ta nhé. Ngươi đang đi vệ sinh ở đâu thì lên tiếng một tiếng. Ta bảo đảm không nhìn mông ngươi đâu.”

Thẩm Dung lúc này đã chạy theo điểm sáng chỉ đường để tìm ngựa rồi.

Hệ thống giới hạn thời gian mười phút. Rất có thể là vì trong vòng mười phút này, đàn ngựa còn ở một vị trí nhất định. Một khi quá thời gian, đàn ngựa có thể sẽ di chuyển, đến lúc đó tìm lại sẽ càng phiền phức.

Dù chưa từng sống ở thời cổ đại, Thẩm Dung vẫn biết đôi chút. Trong thời loạn thế này, người còn nuôi không nổi, huống hồ là nuôi ngựa.

Kẻ có thể nuôi ngựa hoặc là có tiền, hoặc là có quyền. Mà cho dù là thế lực như vậy, muốn nuôi ra một đàn chiến mã cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Bây giờ hắn không công nhặt được năm con. Dắt về giao cho Tiêu Nguyên Nghiêu, chẳng phải chính là lễ ra mắt tốt nhất sao?

Nghĩ đến đây, Thẩm Dung lại tràn đầy sức lực. Đi theo điểm sáng khoảng bảy, tám phút, hắn nghe thấy tiếng vó ngựa từ không xa truyền tới.

Vạch thêm một đám cỏ cao, trước mắt lập tức hiện ra mấy bóng đen to lớn. Chúng đang đứng tại chỗ, thỉnh thoảng phì mũi, đi qua đi lại. Con nào con nấy béo tốt khỏe mạnh, chỉ cần nhìn là biết ngày thường được ăn cỏ và thức ăn hạng tốt.

Hai mắt Thẩm Dung sáng rực. Hắn lập tức vạch cỏ chui ra ngoài.

Cùng lúc đó, Triệu Quả đang đi khắp nơi tìm Thẩm Dung thì đột nhiên bị người ta giữ lấy vai.

Hắn quay đầu nhìn lại, thấp giọng nói: “Đại công tử!”

Tiêu Nguyên Nghiêu nhíu mày, dường như không thích cách xưng hô này.

Trong ngực hắn nhét mấy cây cỏ dại, hỏi: “Ngươi ở đây làm gì? Thẩm Dung đâu?”

Triệu Quả vội đáp: “Thẩm huynh đệ bảo muốn đi vệ sinh. Ca ta không yên tâm nên bảo ta đi tìm. Ai ngờ tìm mãi vẫn không thấy người đâu.”

Tiêu Nguyên Nghiêu không nói gì.

Triệu Quả cẩn thận lên tiếng: “Người này không phải bỏ chạy rồi chứ? Lúc nãy hắn còn thề thốt muốn theo ngài. Ta mới không đề phòng...”

Hắn đập mạnh vào đầu mình. “Haiz! Đều là lỗi của ta!”

Hàng mi của Tiêu Nguyên Nghiêu khẽ hạ xuống, che đi một tia nguy hiểm trong mắt. “Hòm của hắn đâu?”

Triệu Quả đáp: “Vẫn còn ở chỗ cũ.”

Thần sắc của Tiêu Nguyên Nghiêu lập tức trở lại bình tĩnh. “Hắn chưa đi xa. Ngươi quay về theo đường cũ đi, kẻo lại tự làm lạc chính mình.”

Triệu Quả cảm thấy bản thân chẳng khác nào bị kéo ra ngoài dạo một vòng. “Vậy còn ngài?”

Tiêu Nguyên Nghiêu đáp: “Người này lai lịch không rõ, hành tung lại quái lạ. Ta phải đi xem hắn đang làm gì.”

Vì thế, Triệu Quả vừa mới làm mất dấu Thẩm Dung, chớp mắt một cái lại trơ mắt nhìn Tiêu Nguyên Nghiêu biến mất trước mặt.

Trong khoảnh khắc, hắn thậm chí còn có cảm giác như cha mẹ đều bỏ mặc mình rồi...

Triệu Quả giật mình một cái, vội lắc đầu nguầy nguậy.

Nếu hắn không nhìn nhầm, mấy cây cỏ trong ngực đại công tử vừa rồi là dùng để đuổi muỗi. Bọn họ da dày thịt thô, cần thứ đó làm gì?

Chỉ có Thẩm Dung bị muỗi đốt đầy người nổi cục...

Đột nhiên trong đầu Triệu Quả vang lên một tiếng ‘ting’. Đôi mắt đen trắng rõ ràng chớp chậm một cái.

Ồ~ Thì ra là vậy.

***

Bên này, Thẩm Dung đang vật lộn với năm con ngựa.

Tin tốt là: Đã tìm thấy ngựa rồi.

Tin xấu là: Con nào cũng cứng đầu như nhau.

“Ngoan nào, ngoan nào! Ta đang dẫn các ngươi bỏ tối theo sáng đó! Chúng ta cùng đi đầu quân cho Tiêu Nguyên Nghiêu, sau này ăn ngon uống sướng! Đợi Tiêu Nguyên Nghiêu khai quốc xưng đế, các ngươi đều sẽ là công thần nguyên lão mã hết!” Thẩm Dung ra sức bánh vẽ: “Đi đi đi! Mau nhúc nhích đi chứ!”

Đám ngựa chỉ đứng tại chỗ quay vòng vòng. Một cái đuôi ngựa còn quất thẳng vào mặt hắn.

Thẩm Dung sốt ruột. Cành cây trong tay dùng để lùa ngựa vô tình chọc vào mông một con.

Con ngựa lập tức giật mình. Hai vó trước dựng thẳng lên gần như vuông góc với mặt đất.

Thẩm Dung không kịp đề phòng, vội lùi lại. Mắt thấy sắp đâm vào đầu một con ngựa khác.

Ngay lúc nguy cấp, một bóng đen từ trong rừng lao tới cực nhanh. Thẩm Dung chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua trên đỉnh đầu. Ngay sau đó, con ngựa sắp đụng trúng hắn đột nhiên hí vang một tiếng, đầu ngựa bị kéo lệch sang một bên.

Thẩm Dung vẫn còn sợ hãi chưa hoàn hồn, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Tiêu Nguyên Nghiêu đang cưỡi trên lưng một con ngựa, trong tay còn nắm hai đoạn dây cương.

Đám ngựa mà Thẩm Dung quát khản cả cổ cũng không chịu nghe lời, vừa thấy Tiêu Nguyên Nghiêu lại giống như chuột gặp mèo. Chẳng mất bao lâu đã bị thuần phục ngoan ngoãn, xếp thành hàng bên mép rừng, cúi đầu gặm vỏ cây.

Thẩm Dung liếm đôi môi khô khốc, nhìn Tiêu Nguyên Nghiêu người cao ngựa lớn đang đi về phía mình.

Người này không phải định đánh hắn đấy chứ?

Thẩm Dung cuống quýt vò đầu: “À... ừm... cái đó... ta có thể giải thích... thật ra...”

Tiêu Nguyên Nghiêu hỏi: “Có bị thương không?”

Thẩm Dung: “Hả?”

Hắn nghi ngờ mình nghe nhầm. “Cái gì cơ?”

Giọng Tiêu Nguyên Nghiêu sáng sủa, nằm giữa thiếu niên và thanh niên, nghe rất dễ chịu: “Đây là ngựa của Lương Vương. Nghe nói lúc thuần ngựa, Lương Vương sẽ dùng một loại hương liệu đặc biệt để hun ngựa. Những con ngựa được huấn luyện như vậy sẽ không còn sợ người nữa, ngược lại càng gặp chiến hỏa càng hung hãn. Ngày thường chúng cũng rất khó bảo. Nếu cố kéo mạnh, rất dễ bị vó ngựa giẫm phải.”

Thẩm Dung vô thức hỏi: “Hương liệu đặc biệt?”

Tiêu Nguyên Nghiêu lại bỏ qua chủ đề ấy. “Ngựa không giẫm trúng ngươi chứ?”

Thẩm Dung ngượng ngùng sờ mũi: “À... Còn chưa kịp giẫm. Chẳng phải ngươi đột nhiên xuất hiện, anh hùng cứu tiểu đệ sao?”

Tiêu Nguyên Nghiêu tìm một tảng đá, tùy ý dùng tay áo lau qua lớp bụi trên đó, rồi ra hiệu cho Thẩm Dung ngồi xuống.

Điều kiện đơn sơ thế này, mà Tiêu Nguyên Nghiêu vẫn còn chú ý những chuyện nhỏ nhặt ấy.

Thẩm Dung không nói gì, đi tới ngồi xuống. “Ngươi không hỏi ta tại sao lại ở đây sao?”

Tiêu Nguyên Nghiêu rất bình tĩnh: “Ngươi muốn nói thì tự nhiên sẽ nói.”

Thẩm Dung hiện tại quả thật rất muốn tìm người tâm sự một chút để bình ổn nhịp tim vừa bị dọa. “Ta rất muốn nói.”

Tiêu Nguyên Nghiêu bất động thanh sắc: “Vậy thì nói đi.”

Thẩm Dung ho khan hai tiếng. “Thật ra lúc nãy ta định ra ngoài giải quyết việc gấp, đi được mấy bước về phía này thì loáng thoáng nghe thấy tiếng ngựa. Ta nghĩ các ngươi là binh lính mà, chắc hẳn sẽ cần mấy thứ này, cho nên muốn tìm chúng về cho các ngươi. Nhưng ta không dám quay lại gọi người, sợ ngựa chạy mất, vì vậy mới tự mình tới đây trước.”

Tiêu Nguyên Nghiêu đáp một tiếng: “Ừ, biết rồi.”

Biết rồi?

Vậy là hết?

Cái cớ vụng về đến thế, vậy mà Tiêu Nguyên Nghiêu lại chẳng hỏi thêm lấy một câu?

Thẩm Dung thật sự không hiểu nổi Tiêu Nguyên Nghiêu đang nghĩ gì. Đối phương không truy hỏi, ngược lại khiến hắn thấy bất an.

Hắn lén nhìn Tiêu Ngyên Nghiêu, liền thấy trong vạt áo giao lĩnh của đối phương cắm mấy cọng cỏ dại.

Thấy hắn nhìn sang, Tiêu Nguyên Nghiêu mới đưa tay lấy chúng ra.

Hắn không nói gì, chỉ tiện tay tìm một hòn đá khác, ngồi cạnh tảng đá Thẩm Dung đang ngồi, giã nát đám cỏ, sau đó nói: “Cỏ đuổi côn trùng. Bôi lên người cũng giảm ngứa.”

Thẩm Dung nhất thời không biết nói gì. Một lúc sau mới móc một nắm bùn cỏ xanh xanh ấy bôi lên cái chân đầy vết muỗi đốt của mình.

“Cảm ơn.”

Tâm trạng hắn lúc này khá phức tạp.

Từ khi gặp Tiêu Nguyên Nghiêu đến giờ, trong đầu hắn luôn gắn cho đối phương cái nhãn: Hoàng đế khai quốc tương lai. Tiềm thức luôn nói với hắn rằng loại người này không dễ chọc vào.

Lại cộng thêm những hiểu biết lịch sử từ thế giới cũ, hắn vẫn luôn nghĩ Tiêu Nguyên Nghiêu hẳn là kiểu người lạnh lùng vô tình, tâm tư khó lường.

Nhưng hiện thực lại khác, Tiêu Nguyên Nghiêu quả thật lạnh lùng, cũng rất cảnh giác. Nhưng hiện tại xem ra, hắn không hề thiếu sự ấm áp của một con người. Thậm chí còn chủ động chăm sóc những người yếu thế trong đội ngũ, giữa lúc đang chạy trốn vẫn đi tìm thuốc đuổi côn trùng cho hắn.

Có một câu mà hệ thống tổng kết hoàn toàn không sai. Đó là nhân phẩm của Tiêu Nguyên Nghiêu quả thật rất tốt.

Nghĩ tới hai huynh đệ họ Triệu thân hình vạm vỡ, Thẩm Dung đột nhiên cảm thấy... Tiêu Nguyên Nghiêu thật sự nuôi người bên cạnh mình rất tốt.

Tâm trạng hắn càng thêm phức tạp, lại bôi thêm một lớp thuốc lên cánh tay.

Dễ chịu hơn nhiều rồi.

Cho nên... Hắn cũng chỉ là được tiện thể chăm sóc luôn thôi nhỉ...

Tiêu Nguyên Nghiêu không ở lại bên cạnh hắn, làm xong thuốc rồi liền đi xem ngựa.

Từ xa, Thẩm Dung không nhìn rõ biểu cảm của đối phương, cũng không biết phần ‘lễ ra mắt’ của mình có được tính là thành công hay chưa.

Mây trên đỉnh Song Thần Sơn dần tan ra. Ánh trăng cuối cùng cũng rộng lượng chiếu xuống một chút.

Bọn họ đã đi được hơn nửa chặng đường. Ít nhất giờ không còn tối đến mức đưa tay không thấy năm ngón nữa.

Triệu Thụ ngẩng đầu nhìn bóng trăng, đang định không nhịn nổi mà đi tìm người thì nghe thấy tiếng vó ngựa lộc cộc từ trong rừng truyền ra.

Mấy người lập tức nhìn về phía ấy, chỉ thấy mấy con ngựa đi phía trước, phía sau là Tiêu Nguyên Nghiêu. Cùng với Thẩm Dung, người vừa rồi còn nói muốn đi vệ sinh.

Triệu Thụ kinh ngạc: “Cái này... nhặt ở đâu ra thế?”

Triệu Quả lập tức chạy tới: “Là Ngũ trưởng nhặt được sao? Lần này tốt rồi! Chúng ta phát tài rồi!”

Theo giá ngựa trên thị trường hiện nay, một con ngựa ít nhất cũng đáng giá ba mươi đến năm mươi lượng bạc.

Bán vài con, giữ lại vài con mang về. Để xem đám người kia còn dám xem thường công tử nhà bọn họ nữa không!

Tiêu Nguyên Nghiêu không nhận công lao: “Là Thẩm Dung nhặt được. Không phải ta.”

Thẩm Dung từ phía sau lưng hắn ló đầu ra. Gương mặt trắng trẻo nổi bật giữa màn đêm. “Là Triệu đại ca giúp ta cùng thu phục chúng.”

Hai huynh đệ họ Triệu kinh ngạc đến nửa ngày không nói nên lời.

Sao bọn họ đi vệ sinh thì không nhặt được ngựa lớn?

Thẩm Dung rốt cuộc có lai lịch gì vậy? Đi cùng hắn suốt đường này thuận lợi đến mức khó tin, thậm chí còn vô duyên vô cớ kiếm được một khoản tài sản lớn.

Ánh mắt của hai huynh đệ lại bắt đầu trở nên xa xăm.

Người này... Thật sự không phải thần tiên hạ phàm sao?

Hay là lão thái gia trên trời thấy đại công tử sống quá khổ, nên đặc biệt đưa phúc khí và tài lộc đến cho công tử...

Thẩm Dung khắp người đầy thuốc cỏ xanh lè bước ra. “Chúng ta chỉ còn một đoạn ngắn nữa là xuống núi. Bây giờ đã có ngựa, có thể đi đường tắt. Không cần tiếp tục men theo con đường này nữa.”

Thẩm Dung tranh thủ liếc nhìn hệ thống dẫn đường.

Lúc hắn thành công nhặt được ngựa, biểu tượng người đi bộ trên bản đồ đã biến thành một con ngựa nhỏ phát sáng. Hiện tại đã chuyển sang chế độ dẫn đường cưỡi ngựa.

Tiêu Nguyên Nghiêu khẽ gật đầu với mọi người.

Đêm đã khuya, so với đi bộ, cưỡi ngựa quả thật nhanh hơn, mà cũng an toàn hơn.

Triệu Thụ và Triệu Quả sau khi cảm tạ Thẩm Dung cùng Tiêu Nguyên Nghiêu, lập tức hớn hở chạy đi chọn ngựa. Mấy người còn lại vốn không thuộc dưới trướng Tiêu Nguyên Nghiêu cũng vui mừng chạy tới.

Cả đám vuốt ve ngựa như đang vuốt vàng bạc châu báu vậy.

Chỉ là mấy con ngựa thôi mà, mới đến đâu chứ. Sau này đợi Tiêu Nguyên Nghiêu thật sự quật khởi, chiến kỳ phấp phới, hiệu lệnh một tiếng là thiên quân vạn mã cùng xuất trận. Đến lúc ấy mới gọi là hùng vĩ tráng lệ.

Nghĩ đến đây, Thẩm Dung cũng bất giác vui lây. Hắn cảm thấy phần thưởng này đúng là rất thiết thực, cũng rất cần thiết.

Nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười trên môi hắn biến mất.

Năm người. Năm con ngựa.

Nhưng cộng thêm hắn, người giữa đường nhập bọn, hiện tại thành sáu người năm ngựa.

Nếu người còn lại không muốn chạy bộ... Thì chỉ có thể cưỡi chung một con ngựa với người khác.

Ánh mắt Thẩm Dung nhìn về phía hai huynh đệ họ Triệu.

Hai người kia chọn được ngựa rồi, vui đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất là gì nữa.

Hai người còn lại không thân quen lắm thì vừa đối diện với hắn đã lộ vẻ kính sợ, né tránh đủ kiểu. Nhìn thế nào cũng chẳng trông cậy được.

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Dung mới thực sự cảm nhận được sự hố cha của cái hệ thống yêu đương này.

Đã phát tài nguyên rồi thì không thể phát luôn sáu con ngựa sao?! Bây giờ phải làm thế nào đây? Chỗ ngồi phụ của Tiêu Nguyên Nghiêu là thứ mà một kẻ lai lịch không rõ như hắn có thể ngồi sao? Đến đơn xin gia nhập đội ngũ hắn còn chưa được duyệt kia kìa!

Thẩm Dung nổi cáu, giẫm chết hai cọng cỏ dại dưới chân.

Đang xù lông bực bội, một cái bóng đã lộc cộc chạy tới bên cạnh hắn.

Ngẩng đầu lên, Tiêu Nguyên Nghiêu đã buộc chặt chiếc hòm dụng cụ của hắn vào bên hông ngựa. Người đàn ông vai rộng lưng thẳng hơi nghiêng người xuống, đưa một bàn tay về phía hắn.

“Thất lễ. Xin tiếp tục chỉ đường.”

Thẩm Dung còn chưa kịp phản ứng đã bị nhấc bổng lên. Đến khi lấy lại tầm nhìn, con ngựa đã sẵn sàng xuất phát.

Cánh tay đang kéo dây cương của Tiêu Nguyên Nghiêu chắn ngang bên người hắn. Còn hắn thì bị ôm chặt trong lòng đối phương— Với một tư thế ngồi nghiêng vô cùng xấu hổ.

Vì sao lại là ngồi nghiêng chứ?! Hắn không cần thể diện sao?!

Trong đầu, hệ thống dẫn đường đã bắn pháo hoa khắp nơi. Ngay cả điểm chỉ đường cũng sáng rực như sắp thành thân tới nơi.

Thẩm Dung run run giơ tay chỉ: “Đi... đi bên này...”

Từ phía sau, giọng Tiêu Nguyên Nghiêu khẽ đáp một tiếng. Thẩm Dung còn chưa ngồi vững, con ngựa đã lao vút đi.

Thẩm Dung nghe tiếng hít thở trầm ổn bên tai, nhìn ánh trăng cùng bóng cây không ngừng lướt qua trên người hai người, tựa như một bức họa đang chuyển động.

Giữa cơn hỗn loạn, Thẩm Dung chợt cảm thấy mình đang từng chút một bước vào thế giới này, dưới sự dẫn dắt của Tiêu Nguyên Nghiêu.

“Đừng hối hận.” Tiêu Nguyên Nghiêu bỗng nhiên nói.

Gió quá lớn. Thẩm Dung nghe không rõ. “Ngươi~~~ nói~~~ gì~~~ cơ~~~”

Tiêu Nguyên Nghiêu hơi cúi người xuống. Giọng nói lập tức trở nên rõ ràng bên tai hắn.

“Theo ta rồi, đừng hối hận. Ngươi không muốn tới huyện thành làm thuê, vậy ta sẽ dẫn ngươi cùng trở về quân doanh. Bất luận trước đây ngươi là người thế nào, sau này đều phải nghe lời ta. Nếu còn chạy lung tung, để ta bắt được nữa, thì sẽ không chỉ là vài câu nhắc nhở đơn giản như hôm nay đâu.”

________________________

Thẩm Dung: Ta vậy là đã gia nhập đội ngũ khai phục rồi sao?!

Đại Nghiêu: Đây là cái gì? Một người vợ hoang dã! Nhặt! Nhặt về nuôi!

(Lúc này Tiêu Nguyên Nghiêu vẫn chưa biết mình vừa nhặt được một bảo bối lớn cỡ nào.)

Chế độ quân sự tham khảo nhà Minh: một ngũ gồm 5 người, mười ngũ hợp thành một đội (50 người). Cấp bậc phía trên sẽ giải thích sau khi viết đến.

 


Recent Posts

See All

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page