top of page

Chương 10: Thế này không đúng lắm — Dù sao Trương Phi với Quan Vũ cũng sẽ không như thế này :)

Dưới sự lưu luyến không nỡ của Trần Cát, Thẩm Dung và Tiêu Nguyên Nghiêu từ biệt tiệm cá, chuẩn bị đi tìm hai huynh đệ họ Triệu.

Trước lúc đi, một hán tử thô kệch như Trần Cát thế mà lại không nhịn được rơi nước mắt tiễn biệt. Thẩm Dung giật nảy mình, không ngờ tuyến lệ của Trần Cát lại phát triển đến vậy. Nước mắt cứ thi nhau chảy xuống, muốn ngừng cũng không ngừng được.

Đúng lúc lại có khách tới. Trần Cát vừa rơi nước mắt vừa mổ cá: “Hôm nay từ biệt, không biết đến khi nào mới lại được gặp Thẩm đệ. Tuy không biết Thẩm đệ sẽ đi đâu, nhưng nhà ta ở ngay đây. Thẩm đệ có thể quay về tìm ta bất cứ lúc nào, đến lúc đó nhất định sẽ bảo tẩu tử ngươi chuẩn bị rượu ngon thịt ngon tiếp đãi.”

Trong lời nói rõ ràng đã coi Thẩm Dung như huynh đệ trong nhà.

Thẩm Dung nghiêm túc đồng ý, trong lòng ghi nhớ sâu sắc tấm chân tình của cuộc gặp gỡ bèo nước này.

Tiêu Nguyên Nghiêu quay đầu nhìn Trần Cát thêm vài lần. Sau khi được Thẩm Dung mài dao, động tác mổ cá của Trần Cát càng thêm gọn gàng sắc bén. Nếu thủ pháp ấy dùng để giết người... e rằng cũng sẽ thần không biết quỷ không hay.

“Thế nào? Có thèm không? Kỹ thuật của ta không tệ chứ?” Thẩm Dung vừa đi vừa cười.

Tiêu Nguyên Nghiêu rất ít khi trực tiếp khen người khác, lúc này lại nói: “Ngoài việc biết đường, ngươi quả thật còn có những bản lĩnh lợi hại hơn.”

Thẩm Dung hừ hừ: “Chỉ là trước kia ta sinh không đúng chỗ thôi. Bây giờ theo ngươi ra ngoài xông pha, cuối cùng cũng có thể thật sự phát sáng phát nhiệt rồi.”

Tiêu Nguyên Nghiêu bất ngờ hỏi: “Trước kia ngươi là con cháu của thế gia rèn đao?”

Hắn nói: “Các gia tộc rèn đao của Đại Kỳ phần lớn đều nằm trong tay vương hầu quý tộc. Đại đa số sống ở kinh đô Đại Kỳ, chuyên chế tạo bội đao cho hoàng gia và các đại thần, hoặc bảo dưỡng bảo khí.”

Thẩm Dung: “Cái gì cơ? Ta đâu có đến từ kinh thành gì đâu.”

Tiêu Nguyên Nghiêu: “Nhưng bản lĩnh của ngươi tuyệt đối không thua bọn họ.”

Thẩm Dung sờ mũi: “Cũng chưa chắc, sau này có cơ hội có thể tỷ thí thử xem— À mà ngươi chẳng phải người huyện Đào sao? Sao chuyện ở kinh đô ngươi cũng biết?”

Tiêu Nguyên Nghiêu không giấu hắn: “Ta cũng không phải biết toàn bộ. Có vài chuyện là do tổ phụ ta kể lại.”

Oa! Nhân vật ẩn!

Thẩm Dung tán thưởng: “Vậy tổ phụ ngươi cũng lợi hại thật.”

Đây đều là chuyện của tầng lớp quý tộc thượng lưu thời cổ đại. Tổ phụ Tiêu Nguyên Nghiêu lại biết rõ đến vậy, xem ra trước kia có phải từng làm việc cho nhà nào đó không?

Khó trách Tiêu Nguyên Nghiêu vừa có dũng vừa có mưu, đôi khi còn có thể buột miệng thành chương. Thì ra là được trưởng bối nghiêm khắc dạy dỗ từ nhỏ.

Có nền tảng như vậy, sau này làm nên đại sự cũng chẳng có gì lạ.

Thẩm Dung lại nói: “Mặc dù bây giờ chúng ta đang ở tầng lớp dưới cùng, nhưng có một câu nói rất hay, người biết nhà dột là người đứng dưới mái hiên, người biết chính sự sai lầm là người ở nơi đồng nội. Kẻ ở trên bị vinh hoa phú quý che mắt, còn chúng ta ở dưới nhìn rõ là được.” [1]

[1] Trích 《Luận Hành · Thư Giải Thiên》 thời Đông Hán.

Lời này đã cực kỳ lớn mật. Nếu truyền ra ngoài, đủ để bị quy thành tội sỉ nhục hoàng thất.

Nhẹ thì ngũ mã phanh thây, nặng thì thiên đao vạn quả.

Nhưng Tiêu Nguyên Nghiêu lại không nói gì, chỉ nhắc nhở: “Tay nghề của ngươi phi phàm. Nhớ kỹ đừng bộc lộ trong quân doanh, nếu không sẽ bị người để mắt tới.”

Thẩm Dung ngạc nhiên: “Ta là tùy tùng chuyên dụng của ngươi mà. Ta sẽ không dùng bản lĩnh của mình cho người khác đâu. Thật ra vừa rồi mài dao cho Trần Cát xong ta còn thấy đau lòng lắm, chỉ muốn tích góp vật liệu lại, sau này dùng hết cho ngươi.”

Tiêu Nguyên Nghiêu đột nhiên dừng bước. Hắn quay lưng về phía Thẩm Dung, khiến người khác không nhìn rõ biểu cảm.

Hắn lại nhớ tới một câu tổ phụ từng nói với mình.

Nếu người khác đối xử với ngươi bằng chân tâm, ngươi nhất định phải đối xử lại bằng chân tâm hơn nữa. Chỉ có như vậy người ta mới hiểu được tình cảm của ngươi, mới có thể tình lợi đan xen, đồng hành cùng nhau. Nếu cứ như cái bình hồ lô kín miệng, ít nói ít cười, cuối cùng chỉ khiến người ta dần dần xa cách, mỗi người một ngả.

Lời của tổ phụ quả nhiên là tinh túy. Trần Cát chẳng qua chỉ rơi vài giọt nước mắt cá, lại lưu luyến từ biệt, bày tỏ chút không nỡ với Thẩm Dung, thế mà người này đã nhắc suốt nửa con phố, còn nói sau này có cơ hội muốn quay lại ăn cá nữa.

Nhưng Trần Cát có một câu nói rất đúng, Thẩm Dung tuổi còn trẻ mà đã có tài, loại người như vậy đã nguyện ý đi theo hắn, hắn càng phải ra sức thu phục lòng người mới được.

Tiêu Nguyên Nghiêu vô cớ nhớ tới gương mặt nghiêng của Thẩm Dung lúc nãy khi mài dao, gò má trắng như tuyết, cơ quai hàm hơi nghiến lại, vậy mà lại sinh ra thanh tú sạch sẽ, đổ mồ hôi cũng không giống những nam nhân bình thường tỏa mùi khó ngửi, ngược lại còn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt...

Thẩm Dung không biết Tiêu Nguyên Nghiêu bị làm sao: “Sao thế? Sao không đi nữa?”

Một lúc lâu sau, Tiêu Nguyên Nghiêu mới nói: “Đi, mua cho ngươi hai bộ y phục.”

Thẩm Dung: “??”

Vậy nãy giờ ngươi chỉ nghĩ tới chuyện này thôi à?

Không phải ta đang nói chuyện nghiêm túc với ngươi sao, sao ngươi chỉ nghĩ tới chuyện ăn diện cho ta thế? Y phục lát nữa tùy tiện mua là được mà?

Thẩm Dung ai da hai tiếng, đã bị Tiêu Nguyên Nghiêu kéo vào một tiệm bán y phục may sẵn bên cạnh.

Ánh mặt trời chiếu rọi, tiếng ve kêu râm ran.

Một miếng vải bố che mặt, Triệu Quả đang ngậm một cọng cỏ nằm dưới gốc liễu nghỉ ngơi.

“Ca, Ngũ trưởng vẫn chưa về cùng Thẩm huynh đệ sao?”

Triệu Thụ đứng bên cạnh trông ngựa, nhìn về phía xa: “Chưa, chắc là có việc gì đó làm chậm chân thôi.”

Triệu Quả: “Trước giờ Ngũ trưởng đâu có chậm thế này, có chuyện gì được chứ—” Nghĩ tới điều gì đó, hắn bỗng kéo tấm vải bố trên mặt xuống: “Ta biết rồi, chắc chắn là vì Thẩm huynh đệ! Huynh có thấy Ngũ trưởng nhà mình đối với vị tiểu thần tiên này có chút khác thường không?”

Triệu Thụ vẻ mặt khó hiểu: “Khác chỗ nào? Chẳng phải mọi người đều là huynh đệ tốt sao?”

Triệu Quả chậc một tiếng: “Là kiểu đó, kiểu đó... Ai da! Để ta nói thế này nhé, nếu chỉ còn một con ngựa, giữa hai huynh đệ chúng ta, huynh cưỡi hay ta cưỡi?”

Triệu Thụ không cần nghĩ: “Đương nhiên là ta rồi, tiểu tử ngươi không biết thế nào là huynh hữu đệ cung à? Theo sau mông ngựa mà chạy đi!”

Triệu Quả vỗ tay: “Đúng đúng, chính là vậy. Cùng là nam nhân, dù là ca ca ruột ngươi cũng chẳng thương ta, nhưng huynh nhìn xem, Ngũ trưởng với Thẩm huynh đệ mới quen nhau có bao lâu đâu, đã thương người ta đến mức cho cưỡi ngựa cùng rồi. Đổi lại là huynh với ta, đã sớm chạy theo sau mông ngựa của Ngũ trưởng rồi. Còn Thẩm huynh đệ thì sao? Giữa đường Ngũ trưởng còn đặc biệt đi tìm thuốc cỏ cho hắn, giúp hắn xách rương, bây giờ còn chỉ dẫn hắn đi ăn cá, nửa ngày trời không thấy bóng dáng đâu. Đây là dáng vẻ đối xử với huynh đệ bình thường sao?”

Triệu Thụ nhíu mày: “Lảm nhảm cái gì vậy, ta nghe không hiểu. Dù sao mọi người đều là huynh đệ tốt chẳng phải được rồi sao?”

Triệu Quả: “........”

Hắn sốt ruột vò đầu: “Sao huynh lại không hiểu ta chứ? Bình thường bảo huynh đọc thêm thoại bản thì không đọc, cứ đi gặm binh thư gì đâu không, giờ hay rồi, học đến ngốc luôn rồi!”

Tên da khỉ này! 

Triệu Thụ nhặt một cục đất ném qua. Triệu Quả kêu lên một tiếng ‘ai da’.

Tiếng vừa dứt, đã thấy hai người quen thuộc từ đầu đường đi tới.

Hắn vội vàng đứng dậy nhìn. Chỉ thấy Ngũ trưởng nhà mình xách chiếc rương đen quen mắt, trước ngực đeo một cái bọc lớn, bên trong căng phồng như nhét không ít đồ, phía sau là Thẩm Dung đã thay đổi hoàn toàn.

Thiếu niên mặc một thân y phục màu xám quạ, cực kỳ tôn da và vóc người, chân mang đôi giày vải đen cổ ngắn, mặt hơi đỏ, tay chân cùng cử động một cách cứng ngắc đi theo phía sau Tiêu Nguyên Nghiêu, trông như một tiểu tức phụ mới thành thân vậy.

Triệu Quả: “.......”

A a a thế này đúng không vậy? Thế này đúng không vậy!

Dù sao Đại công tử tuyệt đối sẽ không hầu hạ hắn như thế!

Bị Tiêu Nguyên Nghiêu từ đầu đến chân sửa soạn lại một lượt, nửa đoạn đường sau Thẩm Dung cuối cùng cũng không còn lẩm bẩm về gã đại hán mít ướt nữa, chỉ càm ràm Tiêu Nguyên Nghiêu tiêu tiền bừa bãi, bán ngựa tổng cộng chỉ giữ lại một lượng bạc cho bản thân, giờ lại tiêu hết lên người hắn.

Nhưng đây là lần đầu tiên Thẩm Dung mặc cổ trang. Ban đầu hắn còn tưởng vải sẽ thô ráp, ai ngờ Tiêu Nguyên Nghiêu chịu bỏ tiền, loại vải này tuy không phải tốt nhất nhưng lại thoáng khí và vừa người, mặc vào còn có chút đẹp trai. Ngoài mẹ hắn ra, cũng chỉ có Tiêu Nguyên Nghiêu từng mua quần áo vừa vặn cho hắn.

Trong lòng Thẩm Dung có chút ngượng ngùng.

Gặp hai huynh đệ Triệu Thụ, Triệu Quả, tay chân càng không biết nên đặt đâu, lại sợ ảnh hưởng sự hòa hợp nội bộ đội ngũ, vội vàng bưng hai món đồ đi tới: “Các ca ca nhìn xem, lão đại cũng mang quà cho hai người đấy!”

Triệu Quả chăm chú nhìn.

Đó là một đôi túi thơm uyên ương được tặng kèm theo y phục. Nếu không phải hắn đọc trộm quá nhiều thoại bản, chỉ e cũng không nhận ra đó là thứ gì.

Dù sao cũng chẳng có nam nhân bình thường nào hiểu thứ này.

Triệu Thụ trực tiếp vui vẻ nhận lấy: “Con vịt hoang này thêu đẹp đấy, còn đang nghịch nước nữa. Đa tạ Ngũ trưởng, vừa hay dùng để đựng tiền đồng lẻ!”

Thẩm Dung đưa chiếc còn lại cho Triệu Quả, môi hồng răng trắng cười hì hì với hắn.

Triệu Quả nhìn chiếc túi thơm màu hồng, ánh mắt chần chừ trong thoáng chốc.

Tiêu Nguyên Nghiêu quay đầu nhìn sang, vẻ mặt không giận mà uy.

Triệu Quả: “.......”

Hắn cung kính nhận lấy bằng hai tay rồi khen: “Đẹp thật đấy, thật xinh xắn, giống hệt Thẩm huynh đệ vậy. Bộ y phục này của đệ cũng đẹp, nhìn là biết đáng giá đồng tiền.”

Đúng là người sáng mắt!

Thẩm Dung vượt qua Triệu Thụ đang cười ngốc nghếch, ghé sát Triệu Quả nhỏ giọng thì thầm: “Đúng là hơi đắt thật, hắn cứ nhất quyết mua cho ta. Trong bọc còn có thêm một bộ cùng kiểu khác màu để thay nữa kìa. Lần sau đi mua đồ, hay là dẫn huynh theo nhé, huynh cũng giúp ta khuyên hắn một chút. Nam nhân này tiêu tiền đúng là không biết điểm dừng...”

Thẩm Dung lải nhải không ngừng.

Tiêu Nguyên Nghiêu thính lực tốt, nghe rõ hết nhưng mặc kệ hắn lẩm bẩm, chỉ chuyên tâm nhìn mấy con ngựa. Thái độ dung túng ấy thật sự quá rõ ràng.

Triệu Quả: “.......”

________________________

【Tiểu kịch trường 1】

Dung Dung: Chúng ta đang ở tầng dưới cùng nên mới nắm được tình hình thực tế. Sau này trước tiên làm thế này, rồi làm thế kia, rồi lại... (lẩm bẩm) (mưu tính đại cục)

Đại Nghiêu: Trên người ngươi thơm thật. (chăm chú nhìn)

Dung Dung: ?

【Tiểu kịch trường 2】

Tiêu Nguyên Nghiêu: Thẩm Dung có tài, cần phải thu phục lòng người. (mua quần áo, mua giày, xách rương...)

Triệu Quả: Thu phục lòng người là kiểu này sao hả lão đại! Lừa người khác thì thôi, đừng có lừa luôn cả bản thân mình chứ!

 


Recent Posts

See All

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page