top of page

Chương 36 - Đậu Đậu, hư mà hư dễ thương thật!

Những lời tâng bốc chúc mừng, Bạch Thánh đã nghe quá nhiều rồi.

Nhưng chưa lần nào khiến anh cảm thấy thỏa mãn như lần này.

Ánh mắt ấy, giống như trong thế giới của đứa nhỏ này, anh chính là người hùng duy nhất.

Dù Bạch Thánh đã nuôi vật nhỏ này một thời gian, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt lấp lánh ấy, anh vẫn có chút không chịu nổi. Anh hơi mất tự nhiên mà quay đi, khóe môi không kiềm được khẽ cong lên, giọng điệu lại lười biếng mà nhẹ nhàng: “Ba đã nói với con rồi, đơn giản thôi, không cần khóc.”

Còn đứa nhỏ thì đang ôm cái camera giám sát đã bắt đầu phát nhạc, vui vẻ đến mức hớn hở.

Bạch Thánh xoa đầu con mình: “Còn ngủ nữa không?”

Tiểu Bạch Nặc lắc đầu: “Nặc Nặc ngủ đủ rồi, ba có muốn ngủ thêm một chút không ạ?”

“Ba…”

“Ba cứ yên tâm ngủ đi, Nặc Nặc sẽ bảo Đậu Đậu đặt giờ, lát nữa Nặc Nặc sẽ gọi ba dậy!”

Đứa nhỏ vốn chưa bao giờ ngủ nướng, giờ lại dùng giọng trẻ con mềm mại vỗ vỗ ngực mình, cắt ngang lời Bạch Thánh.

Bạch Thánh nghĩ một chút: cũng được.

Thế là Bạch Thánh bế đứa nhỏ chân trần quay lại phòng, đi tất cho nó—dù nhìn bao nhiêu lần, anh vẫn thấy kinh ngạc, tất của trẻ con sao mà bé tí thế, phải dùng hai ngón tay kẹp lại mới mang vào được, mấy ngón còn lại gần như không có đất dụng võ.

Mà cái camera này cũng ồn thật đấy? Nhất định phải nghe hết bài hát này à?

Bạch Thánh nằm xuống, nhìn Tiểu Bạch Nặc còn lôi cái chăn mỏng ở đầu giường ra, đắp lên người mình.

Hôm nay đứa nhỏ này đặc biệt ân cần.

Ừm.

Bạch Thánh nghĩ thầm.

Đây là phần thưởng xứng đáng cho việc sáng sớm đã bị ông nội gọi dậy để sửa cái đồ ngốc này.

Trước khi nhắm mắt lại, anh lẩm bẩm một câu: “Linh kiện là do cụ cố của con tìm người mang tới.”

Tiểu Bạch Nặc chớp chớp mắt, có chút mơ hồ, lại quay đầu nhìn cái camera vẫn đang hát hăng say bên cạnh.

Cụ cố à?

Tiểu Bạch Nặc ngoan ngoãn ngồi thêm một lúc trên giường, thấy trời cũng gần sáng hẳn, người giúp việc trong nhà chắc cũng đã dậy làm việc, lúc này mới mang theo cái camera lạch bạch chạy xuống lầu.

“Bà Phùng ơi! Bà xem này, Đậu Đậu sửa xong rồi!”

“Chú ơi, Đậu Đậu lại nói được rồi! Là ba sửa đó! Ba siêu lợi hại luôn!”

“Ba chỉ sửa một cái là xong liền!”

Sáng sớm, giọng trẻ con líu lo trong trẻo, chạy một vòng khắp nhà, khoe với tất cả mọi người cái camera đã được sửa xong.

Bạch Thánh rốt cuộc cũng không ngủ được.

Dù anh không muốn thừa nhận, nhưng cứ nhắm mắt lại là dường như lại nghe thấy giọng nói đầy sùng bái của đứa nhỏ vang bên tai: “Ba, siêu lợi hại luôn!”

Thế nên cuối cùng anh cũng không ngủ nữa, dứt khoát mặc quần áo, đứng ở ban công tầng hai, vừa nhìn xuống dưới, vừa mở camera giám sát, xem đứa nhỏ chạy khắp nơi khoe khoang.

Nhìn cái dáng vẻ vui sướng của nó kìa.

Bạch Thánh nhìn thấy đứa nhỏ đã mang giày ra ngoài.

Trong nhà khoe xong rồi, giờ chuẩn bị ra ngoài khoe tiếp.

Nhưng ngoài nhà thì sao?

Bạch Thánh liếc nhìn ông cụ dường như vừa tập thể dục buổi sáng xong, đang chuẩn bị quay về.

Ở dưới lầu, Tiểu Bạch Nặc lạch bạch mở cửa, cái đầu nhỏ vừa thò ra đã phát hiện ra cụ cố.

Bản năng khiến cậu nhóc giật mình, cả người nhỏ xíu lập tức rụt lại—thu về thành một em bé.

Bạch Nham: ……

Bạch Nham chỉ liếc qua bên này một cái, xác nhận đứa nhỏ lại hoạt bát rồi, không còn dáng vẻ đáng thương rưng rưng như hôm qua nữa, cũng không định nói gì, quay người định rời đi.

Đúng lúc này, nhớ tới lời ba nói buổi sáng, đứa nhỏ lại thò đầu ra.

“Cụ cố.”

Giọng nói mềm mại non nớt vang qua sân, truyền tới tai Bạch Nham.

Bước chân ông khựng lại, trợ lý phía sau lập tức thả lỏng biểu cảm. Ông hơi nghiêng đầu, nhìn đứa nhỏ vừa rụt lại ban nãy lấy hết dũng khí, ôm Đậu Đậu chạy lạch bạch tới.

Tiểu Bạch Nặc trước giờ chưa từng đứng gần Bạch Nham như vậy.

Người nhà họ Bạch đều cao lớn, cậu nhóc lại gần thì phải cố ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn.

Mà Bạch Nham cũng lần đầu thực sự cảm nhận được, cái cục nhỏ này rốt cuộc bé đến mức nào.

Ông vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Có chuyện gì?”

“Chào buổi sáng cụ cố ạ.”

Đứa nhỏ nói bằng giọng mềm mại, rồi giơ cao Đậu Đậu lên.

“Nặc Nặc cảm ơn cụ cố đã giúp Đậu Đậu.”

Cái camera bị nâng cao khựng lại một chút, dường như bắt được từ khóa đánh thức trong câu “...Đậu Đậu...”, lập tức phản hồi: “Tôi đây, xin mời nói.”

“Chỉ là vừa hay quen nhà cung cấp linh kiện thôi.”

Ông cụ vẫn cứng nhắc, nhưng ánh mắt đã không kìm được mà rơi xuống gương mặt tròn trịa mềm mại của Tiểu Bạch Nặc.

Ngay sau đó, cái camera nghiêm túc bắt đầu phân tích: “Từ ‘vừa hay’ có thể có các trường hợp sau: một là thật sự tiện tay tiện đường, thường là đang có việc riêng cần làm, trong quá trình đó thuận tiện giúp đỡ; hai là cách nói khiêm tốn khách sáo, nhằm thể hiện mối quan hệ của mình; ba là sự quan tâm vụng về, thường biểu hiện ở việc không nhận được nhờ vả nhưng vẫn chủ động giúp, cũng không phải thật sự tiện đường. Xin hỏi ngài thuộc loại nào? Có cần tôi kết hợp thêm nhiều ví dụ để phân tích không?”

Bạch Nham: ……

Tiểu Bạch Nặc chớp chớp mắt.

Ơ?

Ở trên lầu xem camera, Bạch Thánh suýt bật cười thành tiếng.

Anh nghe giọng Bạch Nham có chút mất bình tĩnh: “Chấm dứt nội dung hội thoại này.”

Camera: “Được rồi, nếu cần phân tích chi tiết, có thể nói ‘Xin chào Đậu Đậu’ để đánh thức tôi.”

Tiểu Bạch Nặc ôm lại cái camera đang giơ cao, cúi đầu nhìn một cái, rồi lại ngẩng lên nhìn cụ cố đầy khó hiểu: “Cụ cố, cụ đang đứng đây đợi Nặc Nặc ạ? Có chuyện gì muốn nói với Nặc Nặc không?”

Đứa nhỏ dậy sớm, lại quen trước khi ăn sáng sẽ đi dạo một vòng trong vườn nhỏ.

Hôm nay là lần đầu tiên Tiểu Bạch Nặc “tình cờ gặp” cụ cố trong vườn.

“Ta chỉ là tập thể dục xong, chuẩn bị về lấy đồ đi câu cá, không phải đứng đây đợi con.” Ông cụ nói.

Nhóc con nghiêng đầu: “Câu cá ạ?”

“Ừ,” nhìn mái tóc xoăn mềm mại trông rất dễ sờ của đứa nhỏ bị gió sáng khẽ thổi lay động, giọng Bạch Nham dần dịu lại, “Gần thành phố Ang có một hồ chứa lớn, trong đó có rất nhiều cá, cảnh xung quanh cũng rất đẹp. Con muốn đi xem không?”

Trong số bạn bè đi câu cá cùng ông, hình như chỉ có mình ông chưa từng đưa chắt mình đi cho họ xem.

Nhưng…

Hồ, hồ chứa lớn?

Tiểu Bạch Nặc theo bản năng căng thẳng.

Sau đó cậu nhóc lắc đầu mạnh, rõ ràng vẫn còn khá e dè với cụ cố.

“Cụ cố đi đi ạ, Nặc Nặc không xem đâu. Nặc Nặc còn phải đi làm với ba, tạm biệt cụ cố!”

Đứa nhỏ vừa rồi còn đứng trước mặt ông nói chuyện, lập tức tung ra một chuỗi động tác liền mạch, nói tạm biệt xong liền lạch bạch chạy về vườn nhỏ, còn vẫy tay bye bye.

Bạch Nham: ……

Ông quay sang nhìn trợ lý phía sau cũng đang ngơ ngác.

“Câu cá thì sao chứ?”

Tại sao vậy?

Đứa nhỏ này vừa rồi lại bị dọa chạy à?

Ông có làm gì đâu.

Trợ lý cũng chỉ biết cười khổ: chuyện này ngài đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết.

Còn Bạch Thánh đang xem camera trên lầu thì khẽ nhướng mày.

Dù chưa biết vì sao, nhưng nếu đứa nhỏ này sợ bồn tắm, thì cũng có nghĩa là nó sẽ sợ cả hồ chứa. Với nó mà nói, hồ chứa chẳng khác gì một cái bồn tắm cỡ siêu lớn.

Nghĩ đến đây, Bạch Thánh cũng cảm thấy ông nội mình có hơi xui xẻo.

—— Người khác nuôi trẻ con thì vui vẻ, còn ông nội lại như đang chơi trò gỡ mìn.

***

Công ty nhà họ Liễu.

Hành động của Bạch Thánh hôm qua quá lớn, đến cả những doanh nghiệp vốn không có quan hệ hợp tác với nhà họ Bạch cũng nhận ra biến động của nhà họ Liễu, nên hợp tác cũng trở nên thận trọng hơn.

Quả không hổ là nhà họ Bạch, cũng không hổ là Alpha cấp cao hung hãn nhất của thế hệ này. Liễu Đông vốn tưởng mình ít nhiều có thể chống đỡ, nhưng thực tế là Bạch Thánh chỉ dùng nửa ngày một đêm đã khiến cả nhà họ Liễu rơi vào tình trạng chao đảo.

Liễu Đông hoàn toàn không thể hiểu nổi—Bạch Thánh bị điên rồi sao?

Hắn ta căn bản không quan tâm đến lợi ích của bản thân, chỉ chăm chăm chèn ép mình. Hơn nữa, những người khác trong nhà họ Bạch cạnh tranh với hắn cũng không có động tĩnh gì—tuy không ra tay, nhưng cũng không bỏ đá xuống giếng.

Liễu Đông thật sự không hiểu, chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ giữa bọn trẻ con, mà lại bị đẩy lên đến mức này, chẳng phải quá trò đùa rồi sao?

Nhưng cuối cùng hắn cũng chỉ có thể tức tối chạy khắp nơi cầu cứu, đồng thời ném hết những át chủ bài của mình ra—dù hữu dụng hay không, đều tung hết một lượt.

Khi Liễu Sâm đến nơi, Liễu Đông vẫn đang tức giận gọi điện, cả công ty trên dưới đều mang một bầu không khí căng như dây đàn.

“Bên nhà họ Dụ nói sao? Chỉ hỗ trợ ở mức cần thiết thôi à? Cô nói với nhà họ Dụ đi, tôi vẫn còn cách gây phiền phức cho Bạch Thánh, còn có thể chiếm thêm thị phần của hắn! Trong đám nhân viên mà nhà họ Bạch tuyển đặc cách trước đó có mấy ‘quả bom hẹn giờ’, chỉ cần đẩy nhẹ một chút là có thể khiến nhà họ Bạch dính thêm một vụ bê bối dư luận lớn nữa! Tôi đã cho người đi làm rồi!”

Liễu Đông “cạch” một tiếng úp điện thoại xuống bàn, ngậm điếu thuốc, bực bội nhìn về phía cửa.

“Anh…” Liễu Sâm theo bản năng gọi một tiếng.

“Chị Kỳ không trả lời em.”

“Ha, cô nói rõ với cô ta chưa? Đám người nhà họ Bạch này rốt cuộc bị làm sao vậy? Bạch Kính Vân cũng thế, Bạch Kỳ cũng thế, lại để mặc cho Bạch Thánh muốn làm gì thì làm, vậy mà còn không nhúng tay? Bạch Lương thì đứng một bên xem náo nhiệt.”

Liễu Đông tức giận đứng bật dậy.

“Còn cô, sao giờ mới tới?!”

“Em đưa Độ Độ đi nhà trẻ…”

“Còn nhà với chả trẻ, chính là cái thằng sao chổi Liễu Độ đó! Cả cô nữa! Nếu không có Liễu Độ thì hôm nay đã không có chuyện này!”

Liễu Đông mắng xối xả, sắc mặt vốn đã tái nhợt của Liễu Sâm càng cúi xuống thấp hơn.

“Đi hỏi tiếp đi! Nói với cô ta là do Liễu Độ gây chuyện! Chẳng phải cô ta thích trẻ con thông minh sao? Cô cầu không được thì để Liễu Độ đi cầu, đi khóc! Tôi nói cho cô biết Liễu Sâm, năm đó ai phát hiện ra điểm yếu của Bạch Tứ một cách tình cờ, cho cô cơ hội này—cô đừng quên! Cô chỉ là một kẻ lừa đảo thôi, hiểu không? Tôi có thể vạch trần cô bất cứ lúc nào, để cô quay lại cuộc sống trước đây!”

Sắc mặt Liễu Sâm càng thêm trắng bệch, cô nhìn như sắp sụp đổ: “Nhưng em cảm thấy chị Kỳ có lẽ đã biết rồi.”

“Nếu cô ta vẫn còn chịu giúp cô, thì tức là chưa biết.”

Liễu Đông lạnh lùng nhìn Liễu Sâm lấy điện thoại ra, run rẩy gửi tin nhắn.

Nhưng Bạch Kỳ vẫn không trả lời. Khi Liễu Đông định nói thêm gì đó, điện thoại của hắn đột nhiên rung lên.

Một số lạ.

Liễu Đông sững lại một chút, theo bản năng nghe máy: “Alo.”

“Liễu Đông.” Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng vang lên từ đầu dây bên kia.

Trong văn phòng công ty của Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ cầm điện thoại, tùy ý tựa vào lưng ghế, nhìn bộ móng vừa được cắt tỉa gọn gàng của mình. Cô nheo mắt, mang theo chút mệt mỏi, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giọng cô lạnh nhạt, nói chậm rãi, không chút tình cảm: “Trước đây tôi không để ý việc anh gây phiền phức cho Bạch Thánh hay những người khác trong nhà họ Bạch, nhưng không có nghĩa là anh có thể tùy tiện chạm vào giới hạn của tôi. Anh biết mà, thứ tôi ghét nhất là kẻ ngu.”

Hàm ý đã quá rõ ràng: chuyện tôi đã biết rồi, Bạch Thánh muốn làm gì, anh cứ chịu đi.

Bạch Kỳ nói xong câu đó, coi như nể mặt Liễu Sâm, liền cúp máy, đặt điện thoại xuống.

Bạch Kỳ nheo mắt, không buồn nhúng tay vào. Còn phản ứng từ phía nhà họ Dụ, cô cũng không định giúp Bạch Thánh xử lý—nếu anh ba của cô đến chuyện nhỏ này cũng không giải quyết được, thì tốt nhất nên sớm bị loại khỏi cuộc cạnh tranh đi.

Còn về Liễu Sâm?

Cảm nhận của Bạch Kỳ đối với người này khá phức tạp. Sự cố năm đó: trong một buổi tiệc, cô bị trả thù tập kích. Khi ấy cô còn trẻ, luôn nghĩ mình là top Alpha thì lợi hại lắm, nên phòng bị không đủ. Trong lúc tránh né bị thương, lại tình cờ cùng Liễu Sâm bị kẹt trong thang máy của một tòa nhà hẻo lánh.

Cuối cùng cô ngất đi, lúc tỉnh lại thì đã được người ta tìm thấy.

Chính là Liễu Sâm đã liều mạng kêu cứu, tay và cơ thể đập vào cánh cửa thang máy cũ nát đến mức đầy vết máu, mới gây được chú ý. Thậm chí vì bị kim loại gỉ đâm vào, dù được xử lý kịp thời, cô ta vẫn nhiễm vi khuẩn đặc biệt, sốt cao phải nằm ICU bảy ngày.

Có lẽ đối phương không cố ý theo dõi cô, diễn nên “tai nạn” này—mà gọi là tai nạn cũng không hoàn toàn chính xác. Nhưng có lẽ do lần bị bắt cóc hồi nhỏ cùng Bạch Lương để lại ám ảnh quá lớn, khi đó tâm trí cô chưa trưởng thành như bây giờ, nên quả thật đã bị lay động.

“Đáng tiếc… lại là một kẻ ngu.”

Bạch Kỳ nhắm mắt, khẽ lẩm bẩm.

Không có chủ kiến, bị gia đình chèn ép đến mức vừa sợ vừa không thể rời bỏ. Cô từng thử giúp đối phương đứng lên, nhưng không có tác dụng. Bảo cô ta đưa ra yêu cầu, thì yêu cầu của cô ta mãi mãi cũng chỉ xoay quanh nhà họ Liễu. Hơn nữa, Bạch Kỳ cũng nhận ra Liễu Sâm thực sự không có đầu óc.

Dù sao nội bộ nhà họ Bạch vốn không yên ổn, đối phương tranh thủ kiếm chút lợi lộc, Bạch Kỳ cũng nhắm một mắt mở một mắt. May mà đứa nhỏ của Liễu Sâm còn khá thông minh.

Cô cũng cố ý quan tâm thêm một chút, cho họ thêm cơ hội. Nhưng có nắm bắt được hay không, với người nhà họ Bạch luôn sống trong môi trường khắc nghiệt, thì đó là chuyện của chính họ.

Còn bây giờ…

Giới hạn sao?

Bạch Kỳ mở mắt, chính cô nói xong cũng thấy hơi bất ngờ.

Giới hạn của cô là gì?

Là đứa nhỏ kia sao?

Rõ ràng cũng chưa gặp mấy lần.

Nhưng quả thật — rất đáng yêu.

Chọc cho đứa nhỏ đó khóc, cũng chẳng trách Bạch Thánh không vui.

“Liễu Đông đúng là bị bệnh.”

Bạch Kỳ thấp giọng lẩm bẩm một câu, cảm thấy tối nay mình phải về nhà một chuyến.

Cô lướt điện thoại.

Rồi mới phát hiện tối qua cả nhà họ Bạch đồng loạt đăng vài dòng trạng thái.

Bạch Thánh: Thủ công 【ảnh】

Bạch Kính Vân: Đáng thương như vậy 【ảnh】

Ông ba: Nặn không tệ 【ảnh】

Mẹ: Đứa cháu O siêu cấp vô địch đáng yêu của tôi tự nặn!! Tặng cho bà nội! Hôm nay vừa bị tủi thân mà vẫn ngoan thế này, bà nội chịu không nổi mất thôi 【ảnh】

Ông nội: 【ảnh】

Bạch Kỳ: ……………?

Bạch Kỳ khó hiểu mở từng tấm ảnh, nhìn những “Đậu Đậu” đất sét mềm đủ màu sắc trong ảnh.

Ngoại trừ Sầm Chi, người nhà họ Bạch đều không thích đăng trạng thái trong vòng bạn bè. Trừ mấy nội dung tuyên truyền hay phát ngôn chính thức, chuyện riêng tư có khi vài năm cũng không đăng một lần.

Đây là lần đầu tiên đăng đồng loạt như vậy.

Phản ứng đầu tiên của Bạch Kỳ: Không phải chứ, mấy người bị bệnh à?

Phản ứng thứ hai: Sao đến ông nội cũng đăng? May mà Bạch Lương không có.

Cuối cùng cô mới biểu cảm kỳ quái, ngồi thẳng dậy, sờ sờ sống mũi.

Chẳng lẽ… món quà hôm đó cô tặng chưa đủ sao?

Sao cô lại không có?!

***

Tập đoàn Bạch thị, văn phòng Bạch Thánh.

Đã ăn trưa xong, nhưng đứa nhỏ vẫn hào hứng ôm cái camera, không có ý định đi ngủ trưa.

Bạch Thánh giúp nó gọi video cho Tạ Vũ.

Ba đứa nhỏ nhà Tạ Vũ đều có mặt. Bạch Thánh vừa xem báo cáo tài liệu phía dưới, vừa nghe bên kia Tiểu Bạch Nặc dùng giọng trẻ con khoe Đậu Đậu.

“Ừm ừm, sửa xong rồi! Anh xem này, hoàn toàn không nhìn ra trước đó bị rơi luôn, là ba sửa cho Nặc Nặc đó, ba siêu giỏi luôn!”

Ông ba già bị khen cả buổi sáng bất giác hơi ưỡn thẳng sống lưng.

“Nặc Nặc, đợi anh học sửa xong, sau này anh sửa cho em.”

Dụ Sơ Diệm chăm chú nhìn màn hình bên này.

Người ba tập sự nghe câu đó, lập tức nhìn sang.

Nặc Nặc có ba sửa là đủ rồi, không cần người khác đâu nhé.

“Em trai Nặc Nặc, tụi anh bàn rồi, ngày mai sẽ dùng nước sôi tưới cây phát tài của họ!”

“Ừm ừm, em đã trinh sát xong đường trốn khỏi trường mẫu giáo rồi.”

Hai nhóc song sinh Alpha nhà họ Tạ lúc nào cũng đem lại bất ngờ theo cách rất riêng.

Tạ Vũ vốn đang cười tủm tỉm nhìn Tiểu Bạch Nặc vui vẻ khoe cái camera vừa sửa xong, trong lòng còn cảm thán: đúng là Bạch Tam, đại thần toàn năng, sửa một phát là xong.

Không ngờ lại nghe được câu này.

“Ba không phải đã nói không được rồi sao?! Các con còn định trốn khỏi trường mẫu giáo nữa à?!”

Hiệu trưởng với giáo viên trường mẫu giáo mà nghe được chắc xỉu luôn mất.

Tạ Vũ giơ tay, mỗi đứa gõ một cái lên đầu.

Hai nhóc Alpha ôm đầu “á” một tiếng.

“Còn nữa, lát về nhà đừng hòng chạy, từng đứa phải tắm lại lần nữa. Sáng nay các con lại đi đâu chơi rồi?... Khoan đã, các con không phải đi trinh sát đường trốn khỏi trường đó chứ?”

Tạ Vũ nheo mắt nhìn hai đứa con.

Hai đứa ngẩng đầu lên, ánh mắt đứa nào cũng vô tội hơn đứa kia.

“Sao có thể chứ, ba sao lại nghĩ vậy.”

“Không có chuyện đó đâu, ba à. Con không muốn tắm, hôm nay không tắm. Nếu bắt tắm, con sẽ mách mẹ là ba đánh tụi con.”

Hả?! Thằng nhóc con này còn dám uy hiếp cả ba nó?!

“Nhìn em trai đi, em trai ngoan biết bao, đâu như hai con khỉ bẩn tụi con.”

Tạ Vũ chỉ về phía Tiểu Bạch Nặc trắng trẻo sạch sẽ.

Tiểu Bạch Nặc chớp chớp mắt, nghe vậy nhịn một lúc lâu, rồi mới lí nhí nói: “Chú Tạ, Nặc Nặc cũng không thích tắm.”

Nặc Nặc là em bé thật thà.

“Ba thấy chưa!”

Tạ Vũ vội giữ chặt hai con khỉ con nhà mình đang định nhảy dựng lên.

Đúng lúc tinh thần đã mệt mỏi rã rời, Tạ Vũ lại nghe phía bên kia Dụ Sơ Diệm lên tiếng: “À đúng rồi, anh trai anh nói, lúc tắm nếu ngậm một ngụm nước trong miệng thì lớn lên sẽ thông minh hơn! Nặc Nặc, sau này anh sẽ càng lợi hại hơn!”

Cậu nhóc mặt cool ngầu nói bằng giọng sữa trẻ con, vừa dứt lời, ba đứa còn lại đều tò mò nhìn sang.

Tạ Vũ: ?

Cái gì cơ?

Tạ Vũ theo bản năng hỏi: “Còn có chuyện đó nữa à? Hay là Dụ Sâm thấy con nói nhiều quá lúc tắm nên mới nói vậy?”

Dụ Sơ Diệm: …… Cái gì?!

Đứa nhỏ vốn tuyệt đối tin tưởng anh trai, mắt lập tức tròn xoe.

Bầu trời của nhóc—sụp đổ rồi.

Tạ Vũ: … thôi xong, xin lỗi cháu trai Dụ Sâm, chú ngu ngốc lỡ miệng rồi.

Bạch Thánh cũng không nhịn được ho khẽ một tiếng, suýt bật cười.

Cuối cùng bên kia loạn thành một đoàn—đứa thì đòi mách mẹ, đứa thì vội nhắn tin hỏi anh trai xem có đúng không. Bạch Thánh nhìn đứa con nhà mình ngơ ngác không theo kịp ai nói gì, liền đứng dậy, lấy điện thoại trong tay nó, tắt video.

Tiểu Bạch Nặc chỉ kịp vội vàng nói tạm biệt với bên kia.

Trong chớp mắt, sự ồn ào biến mất, bên này lại trở nên yên tĩnh.

Bạch Thánh cúi đầu nhìn con mình.

Tiểu Bạch Nặc cũng ngẩng đầu nhìn anh.

Đứa nhỏ này đúng là có thói quen nhặt đồ linh tinh.

Văn phòng Bạch Thánh sáng nay vừa dọn dẹp, mấy thứ lặt vặt còn chưa mang đi, mà nó đã ngồi đây nghịch cả buổi, ngoan ngoãn tự chơi.

Dùng mấy hộp giấy nhỏ nhặt mấy món lấp lánh, rồi cả mấy đồng xu Bạch Thánh tiện tay để lại—giờ phương thức thanh toán đa dạng, nên mấy thứ này hầu như không dùng tới.

Còn đứa nhỏ thì đang nhặt từng đồng xu, bỏ vào một cái hộp bánh quy bằng kim loại nhỏ xíu, nhẹ nhàng lắc lên, bên trong vang lên tiếng leng keng.

Bạch Thánh nhìn đứa nhỏ ôm camera, ôm cái hộp như con sóc nhỏ tích trữ đầy lương thực, đôi mắt to lấp lánh.

Bạch Thánh suy nghĩ một chút, cảm thấy đúng là nên cho đứa nhỏ này chút “tiền tiêu vặt chơi”—trước đó anh hoàn toàn bỏ sót chuyện này.

Hộp bánh quy vẫn chưa đủ đáng yêu, có lẽ nên đặt làm riêng cho nó một cái heo đất.

“Ba ơi! Nặc Nặc nuôi ba!”

Tiểu Bạch Nặc giơ cao cái hộp bánh quy trong tay, khoe với ba “tài sản” mà nó cho là rất hữu dụng.

Kim loại có thể đổi được tài nguyên, đồ lấp lánh thì người lớn có tiền sẽ thích.

Nặc Nặc rất giỏi nhặt đồng nát, có thể nuôi ba!

Bạch Thánh sững lại, nhận lấy “lương thực” mà “chú sóc nhỏ” tích cóp cả buổi sáng.

Nhìn ánh mắt đầy mong chờ của con, anh khẽ nói: “Nặc Nặc giỏi quá.”

Rồi anh thấy đôi mắt đứa nhỏ sáng lên hơn nữa.

Từ lúc sáng anh sửa xong camera cho nó, đứa nhỏ càng quấn quýt ba hơn. Không phải biểu hiện bằng hành động rõ ràng, mà là ánh mắt nhìn Bạch Thánh càng thêm sùng bái, thân thiết, hơn nữa còn đặc biệt muốn được anh công nhận và khen ngợi—giống như cuối cùng cũng biết, có người sẽ giúp mình thực hiện mong muốn.

Cảm giác này cũng không tệ.

Bạch Thánh nghĩ.

Đúng lúc đó, cửa văn phòng khẽ gõ hai tiếng.

Giọng trợ lý Lý vang lên: “Ông chủ, trái cây đặt hôm nay tới rồi, là dâu tây. Tiểu thiếu gia có muốn qua giúp bày biện không?”

Đứa nhỏ rất thích giúp bày bánh kẹo, đồ ăn vặt, trái cây trong phòng trà của tầng này.

Nghe vậy, Tiểu Bạch Nặc lập tức bò dậy, ôm cổ ba, đôi mắt sáng lấp lánh. Trong lúc Bạch Thánh còn chưa kịp phản ứng, nó hôn “chụt” một cái lên má anh: “Ba, lát nữa Nặc Nặc mang trái cây về cho ba!”

Cậu nhóc cọ cọ thân mật, còn hơi ngại, rồi lạch bạch chạy đi mở cửa.

Bạch Thánh sững sờ tại chỗ vài giây, theo bản năng đưa tay sờ má mình, nhìn cái camera chạy theo sau đứa nhỏ, trong lòng tự chủ mà thầm nghĩ: —— Nhóc con đúng là hư… mà hư dễ thương thật.

Cùng lúc đó, các nhân viên phòng thư ký đã biết chuyện hôm qua đang thò đầu nhìn về phía phòng trà.

Tiểu Bạch Nặc quá thấp, muốn giúp bày đồ chỉ có thể ngồi lên bàn.

Trợ lý Lý đưa hộp dâu tây đóng sẵn cho bé, còn bé thì nghiêm túc xếp từng quả lên bàn.

Bé là “em bé có trật tự”, nhất định phải xếp thật ngay ngắn.

Xong rồi còn hài lòng ngắm nghía.

Đáng yêu đến quá thể đáng.

Bao nhiêu bực bội trong lòng đều tan biến. Thật kỳ diệu—bình thường là dân công sở tràn đầy oán khí, giờ lại cảm thấy đi làm như được hồi máu tinh thần. Sếp tốt, con sếp càng tốt, càng nhiều thêm đi, thích lắm.

Trong đám người không biết ai buột miệng nói: “Trên đời này không có tôi thì cũng được, nhưng nhất định phải có kiểu em bé đáng yêu thế này!”

Tiểu Bạch Nặc khựng lại, quay đầu nhìn, cong cong đôi mắt, ôm hộp dâu tây đã chọn cho ba, giọng trẻ con trong trẻo vang lên: “Nhưng thế giới này không thể thiếu các chú các cô đâu ạ.”

Các chú các cô đều rất quan trọng.

___________________________

Bé con: Nhặt đồng nát nuôi ba, để để phòng bất trắc, Nặc Nặc đã tích trữ hết rồi 【lục lọi】

Ba: 【đã bay bổng】【chưa kịp khoe】: Đậu Đậu, hư mà hư dễ thương thật.

Đậu Đậu: ?

Recent Posts

See All
Chương 44 - Bị dỗ đến mức mỏ nhọn lên rồi

Tiểu Bạch Nặc vẫn chưa gặp Dụ Sâm bao giờ. Sau khi nhét chiếc bánh quy vào miệng ba, bé mới nghe người lớn giới thiệu. Nhìn đôi mày mắt có phần giống Dụ Sơ Diệm của Dụ Sâm, bé chớp chớp mắt, mềm mại n

 
 
 

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page