Chương 40 - Là cuồng mèo á!
- Yuu Hibari
- Apr 7
- 14 min read
Ôn Trác nheo mắt nhìn chăm chú, cẩn thận phân biệt hồi lâu, cuối cùng mới nhận ra rốt cuộc Thẩm Sân đang ám chỉ điều gì.
Ngay sau đó, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch như giấy, giống như trong buổi hoàng hôn yên bình ấm áp này, bỗng nhiên nổi lên cơn gió rét cắt da của mùa đông. Hắn không nhịn được rùng mình một cái, đến cả cổ tay áo cũng khẽ run lên.
Tiếp theo đó, cơn giận như núi lửa phun trào bùng lên. Gần như chỉ trong chớp mắt, hắn lao thẳng xuống bậc thềm, trừng mắt nhìn Thẩm Sân, nghiến răng đến mức ê buốt: “Ngươi đúng là lòng dạ sắt đá! Kiếp trước Mặc Thư chịu đủ mọi cực hình, sống chết cũng không khai ra nửa chữ liên quan đến ngươi, nếu không thì ngươi đã sớm biến thành vong hồn dưới đao của Thẩm Đỉnh rồi!”
Thẩm Sân dáng vẻ ung dung, khóe môi cong lên một nụ cười khinh miệt, nhìn rõ ràng từng chút thất thố của Ôn Trác. Hắn chưa từng nghĩ sẽ nhận được sự tha thứ của Ôn Trác, cho dù trong lòng đôi khi có thoáng qua một tia gợn sóng, cũng lập tức biến mất.
Lúc này, cuối cùng hắn cũng nắm được quyền chủ động trong ván cờ đấu trí đầy thận trọng này, ý nghĩ thoáng qua kia hoàn toàn bị hắn vứt ra sau đầu.
“Lúc này khác lúc trước.” Thẩm Sân chậm rãi lên tiếng, cười đến mức lồng ngực rung lên, “Ta chỉ thấy kỳ quái, Ôn sư sao lại hỏi ra câu ngây thơ như vậy? Nghĩ lại kiếp trước, chẳng phải ngươi với ta luôn có thể tàn nhẫn giống nhau sao? Hay là ngươi đi theo Thẩm Trưng rồi, lại biến thành kẻ tầm thường mềm lòng, do dự trước sau?”
Hắn hận không thể mỗi câu nói ra đều nghiền nát Ôn Trác thêm một chút, vì vậy nụ cười càng lúc càng rực rỡ, như thể đã lâu rồi không có chuyện gì khiến hắn vui vẻ đến thế.
“Thẩm Sân, ngươi đúng là hết thuốc chữa.” Ôn Trác lạnh giọng nói.
Thẩm Sân thu lại nụ cười, ánh mắt bỗng trở nên âm u: “Ôn chưởng viện ăn nói không kiêng dè như vậy, không sợ ta trị tội ngươi sao?”
Ôn Trác lười phí lời với hắn, phất tay áo một cái, xoay người liền chạy thẳng ra ngoài cổng hoàng thành.
Gió chiều bị hắn kéo theo thổi phần phật, quan bào như cánh bướm rung lên, cuộn bay trong ánh hoàng hôn vàng rực.
Thẩm Sân nhìn theo bóng lưng vội vã ấy, chỉ khẽ hừ lạnh. Thực ra hắn cũng biết, dù có đem lời Ôn Trác đi tố trước mặt Thuận Nguyên Đế, hoàng đế cũng sẽ không tin, ngược lại còn khiến bản thân dính một thân tanh tưởi.
Hắn nhếch môi cười lạnh: “Xem ra lúc này, Tạ Lãng Dương đã vào phủ Vĩnh Ninh Hầu rồi.”
Muộn rồi, Ôn sư.
Giờ mới biết đại họa sắp tới, thật sự quá muộn.
Xem ra mấy giọt nước mắt đau lòng hắn từng vì Mặc Thư mà rơi ở kiếp trước, cuối cùng đã làm tê liệt phán đoán của Ôn Trác.
Nhưng ai ngờ, Ôn Trác vừa bước ra khỏi Thừa Thiên Môn, vẻ mặt lo lắng cùng cơn giận dữ lập tức tan biến không còn tăm hơi.
Hắn chỉnh lại nếp gấp trên tay áo, vừa thở gấp vừa thong thả đi về phía chiếc kiệu sơn đỏ.
Chạy hết sức một đoạn đường này thật sự làm hắn mệt muốn chết.
Nếu không phải con súc sinh kia đâm sầm tới, hắn cũng chẳng cần tốn sức phối hợp diễn một màn như vậy.
Nói đi cũng phải nói lại, hai con súc sinh này cũng thú vị thật: một kẻ nói hắn tàn nhẫn vô tình, một kẻ lại nói hắn lòng dạ mềm yếu.
Hai tên ngu xuẩn quan trọng nhất trong ván cờ này, lại xuất hiện với hai ý kiến hoàn toàn trái ngược.
“Không về nhà trước. Đến phủ Vĩnh Ninh Hầu.” Lên kiệu xong, Ôn Trác nói với tiểu tư.
Tiểu tư hỏi vọng qua rèm: “Đại nhân, có gấp không ạ? Giờ này đúng lúc ngõ Phúc An, ngõ Thủy Vĩ đông nhất, nếu ngài gấp thì chúng ta phải vòng đường khác.”
“Không gấp, cứ chen đi.” Ôn Trác nhắm mắt dưỡng thần, ung dung đáp.
Lần nữa bước vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, Tạ Lãng Dương thật sự có cảm giác như đã cách một đời.
Chỉ là kiếp trước hắn có thể không vướng bận gì mà kết giao với Quân Định Uyên và Mặc Thư, còn hôm nay trở lại chốn cũ, lại phải mang theo sát ý trong lòng.
Đối với hắn, đây đúng là một sự tra tấn.
Hắn cúi đầu đi theo sau Quân Định Uyên, ngay cả bước chân chạm đất cũng rất nhẹ, như thể sợ làm kinh động đến từng viên gạch, từng mái ngói của tòa phủ đệ này.
“Một lát nữa e rằng phải gặp phụ thân ta. Ta rời kinh quá sớm, còn chưa ra ngoài lập phủ riêng, mong Tạ thị lang thứ lỗi.” Quân Định Uyên vừa đi vừa nói.
“Không dám.” Tạ Lãng Dương lộ vẻ hổ thẹn trên mặt. “Lần trước ở đài Quan Lâm được hầu gia chỉ điểm, Tạ mỗ được lợi không ít, đương nhiên phải đến bái kiến.”
Trong lòng hắn âm thầm cười khổ. Nghĩ đến con “hạc mù” kia giờ vẫn bình yên vô sự, còn bản thân hắn lại mang dáng vẻ chó sói mà bước vào ván cờ, thật sự châm biếm.
“Ồ, còn có chuyện này sao?” Quân Định Uyên nghe vậy thì bật cười. Hắn bước qua ngưỡng cửa hầu phủ, vạt áo bay nhẹ, động tác dứt khoát lưu loát. “Phụ thân ta tuổi đã cao, tính tình lại rất cố chấp. Có vài lời có lẽ quá cổ hủ, Tạ thị lang không cần để trong lòng.”
“Sao dám, lời hầu gia nói đều là chí lý.”
Hôm nay Quân Định Uyên vừa nhận được ân điển của hoàng thượng, tâm trạng rất tốt, vậy mà lại dẫn Tạ Lãng Dương thẳng vào sân viện thứ hai.
“Hoài Thâm về rồi!” Một giọng nói sang sảng vang lên. Vĩnh Ninh Hầu Quân Quảng Bình vừa luyện xong một bài quyền, trên người vẫn mặc áo ngắn màu trắng đơn giản, trán còn lấm tấm mồ hôi.
Nghe thấy động tĩnh, ông đặc biệt từ nội viện bước ra.
Từ sau khi binh quyền bị thu hồi, ông một lòng tu thân dưỡng tính, cuộc sống vô cùng giản dị, ngược lại cũng tự tại.
Hình ảnh này giống hệt trong ký ức của Tạ Lãng Dương, chỉ là nơi khóe mắt Quân Quảng Bình có thêm vài phần mệt mỏi, dưới mắt còn có hai quầng thâm nhàn nhạt, giống như nhiều ngày liền chưa được ngủ ngon.
“Ồ, còn có khách nữa sao?” Quân Quảng Bình dừng bước.
Tạ Lãng Dương khom người hành lễ: “Hộ bộ thị lang Tạ Lãng Dương, bái kiến hầu gia.”
“Là ngươi à.” Quân Quảng Bình nhìn Tạ Lãng Dương, im lặng một lát, bỗng nhiên cười. “Ta không quấy rầy các ngươi bàn chuyện. Hoài Thâm, lát nữa đến thư phòng, cha con ta bàn riêng.”
Hướng thư phòng vẫn vang lên tiếng đập phá “keng keng choang choang”, thỉnh thoảng còn có bụi bay mù, vượt qua cả mái nhà.
Trong lòng Tạ Lãng Dương nghi hoặc. Hắn không nhớ kiếp trước Quân Quảng Bình từng sửa sang nhà cửa, chẳng lẽ kiếp này đã xảy ra chuyện gì ảnh hưởng đến lựa chọn của ông?
Hắn còn đang suy nghĩ thì bỗng thấy trước cửa thư phòng đi ra một bóng người mặc áo thô màu xám xanh. Tay trái cầm khăn ướt lau tay, chân phải hơi cà nhắc, bước đi có phần khập khiễng.
“Hoài Thâm, ta không tìm thấy sách trong thư phòng nhà ngươi…”
Giọng nói lọt vào tai, khiến ngũ tạng Tạ Lãng Dương chấn động dữ dội, mồ hôi nóng “vút” một cái túa ra sau lưng.
Mặc Thư!
Quân Định Uyên lại giấu Mặc Thư vào trong hầu phủ!
Gặp lại Mặc Thư, Tạ Lãng Dương không kìm được cảm xúc. Nghĩ lại đủ chuyện kiếp trước, đạo nghĩa và đại nghiệp giằng xé trong lòng hắn kịch liệt, khiến hắn gần như không thở nổi.
Hắn vội quay mặt đi, không dám nhìn người Mặc Thư đang sống sờ sờ trước mắt. Hắn sợ nhìn lâu sẽ mềm lòng mà lùi bước, khiến công lao đổ sông đổ biển.
Mặc Thư thấy trong sân có một người mặc quan bào lạ mặt thì sững lại, ngay sau đó lập tức thu liễm thần sắc, bày ra dáng vẻ khiêm nhường cung kính: “Tướng quân, ngài dặn tiểu nhân chỉnh lý sách, tiểu nhân ngu dốt, không tìm ra.”
Quân Định Uyên và Mặc Thư nhanh chóng trao đổi ánh mắt. Ôn Trác đã sớm nói với họ, Tạ Lãng Dương là tâm phúc của Thẩm Sân, vụ án Hội cờ Xuân Đài chính là do hắn hiến kế hãm hại Thẩm Trưng.
Quân Định Uyên hiểu rõ trong lòng, liền nhướng mày giải thích với Tạ Lãng Dương: “Đây là thân tùy cận vệ của ta. Người trong quân không câu nệ tiểu tiết, ta chiều bọn họ gọi thẳng tên, để Tạ thị lang chê cười rồi.”
“Không dám. Tướng quân tính tình khoan hòa, thương xót thuộc hạ, là phúc của binh sĩ.” Tạ Lãng Dương miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Nhưng trong lòng hắn thầm nghĩ: lời giải thích của Quân Định Uyên chẳng khác nào che giấu càng lộ rõ. Đừng nói hắn biết thân phận thật của Mặc Thư, dù không biết, thấy người này ở trước mặt Quân Định Uyên mà vượt lễ như vậy, cũng sẽ sinh nghi.
Mặc Thư hiểu ý, cúi mắt: “Làm phiền tướng quân tiếp khách, Lý Bình có tội, xin lui xuống trước.”
“Khoan đã.” Quân Định Uyên gọi y lại, nghĩ một chút rồi quay sang nói với Tạ Lãng Dương: “Đồ cũ trong nhà cần dọn gấp, phiền Tạ thị lang chờ một lát, ta đi rồi về ngay.”
Nói xong, hắn bước nhanh tới bên Mặc Thư, miệng thì quở trách: “Ngươi phải nhanh chóng quen thuộc hầu phủ, nếu không sau này làm sao hầu hạ ta.”
Câu này cố ý nói cho Tạ Lãng Dương nghe, nhưng hắn lại theo bản năng đỡ lấy khuỷu tay của “Lý Bình”, để “Lý Bình” bớt tốn sức khi bước đi.
Tạ Lãng Dương nhìn rõ ràng, không khỏi cười khổ.
Quân Định Uyên vốn luôn sắc bén lộ rõ, không giỏi che giấu. Chỉ một động tác này đã bại lộ rằng “Lý Bình” tuyệt đối không đơn giản chỉ là thân tùy cận vệ, mà là người được hắn cực kỳ kính trọng.
Hắn lại nghĩ, chỉ có người như Mặc Thư, trầm ổn sâu như nước, mới có thể đè xuống sự ngạo khí sắc sảo của Quân Định Uyên, khiến vị mãnh tướng hiếm có này phát huy uy lực lớn nhất trên chiến trường.
Nghĩ tới đây, lòng hắn càng thêm khó chịu.
Phá Mặc Thư, chẳng khác nào chặt đứt nửa cánh sắt của biên cảnh phía Nam Đại Càn, thật sự tội nghiệt nặng nề.
Quân Định Uyên dẫn Mặc Thư vòng đến chỗ vắng, nghiêng tai nghe thấy Tạ Lãng Dương không đi theo, mới thấp giọng hỏi: “Đại sư huynh, vừa rồi ta diễn thế nào?”
Mặc Thư khẽ thở dài: “Nhìn Tạ thị lang một bộ dáng chính trực nghiêm trang, thật không ngờ hắn lại ác độc đến vậy.”
Quân Định Uyên trầm mắt: “Hắn một kế không thành, tất sẽ tìm cơ hội khác. Hôm nay thấy ta lộ sơ hở, về rồi chắc chắn sẽ âm thầm tra thân phận của huynh. Xem ra tử cục mà Ôn chưởng viện bố trí, chính là dành cho hắn và Thẩm Sân.”
Mặc Thư từ nhỏ lớn lên trong sư môn, huynh đệ giữa họ sống chết có nhau, giao phó cả tính mạng. Đối với những sóng ngầm trong hoàng thất, hắn thật sự vừa sợ vừa chán.
“Tranh đoạt hoàng quyền đúng là tàn khốc, huynh đệ cũng chẳng còn chút tình nghĩa. Huống chi nhà ngươi còn có ân dưỡng dục với mẫu tử Lục điện hạ, nghĩ kỹ thật khiến người ta lạnh sống lưng.”
Quân Định Uyên tức giận nói: “Trước đây ta đã không thích Nghi tần. Tỷ tỷ tính tình sảng khoái, không câu nệ, ban đầu thật sự coi nàng ta như chị em ruột. Khi đó chúng ta thường đánh nhau quyền cước, tỷ tỷ lúc nào cũng đánh ta đến mức nhảy dựng.
Nghi tần thường nhân lúc ấy giả vờ an ủi, lời nói thì cố ý châm ngòi quan hệ giữa ta và tỷ tỷ. Ta tuy đôi khi giận tỷ tỷ, nhưng vẫn phân rõ thân sơ. Nàng ta hết lần này tới lần khác như vậy, khiến ta sinh nghi. Ta từng âm thầm nhắc tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ chẳng coi ra gì.”
Mặc Thư phân tích: “Nghi tần vốn là con gái tú nương, lại mang kỹ pháp thêu nạp sa. Những năm đầu chắc hẳn bị không ít phú thương, hương thân nhòm ngó, quanh năm sống trong khe hẹp, nên mới trở thành như vậy.”
“Không nói nữa, ta tiếp tục diễn với hắn đây.” Quân Định Uyên xoay người định đi.
“Ê, Hoài Thâm.” Mặc Thư gọi hắn lại, bất lực cười. “Ta thật sự không biết sách trong nhà ngươi để đâu. Về kinh tháng này ta hiếm khi đọc sách, trong lòng cứ bứt rứt khó chịu.”
“Thư phòng đang đào mật đạo, sách đều chuyển hết vào kho rồi. Ta dẫn huynh đi.” Quân Định Uyên tạm thời bỏ mặc Tạ Lãng Dương, dẫn Mặc Thư tới kho.
Tạ Lãng Dương đứng chờ đến mức chân cũng mỏi, mãi mới đợi Quân Định Uyên quay lại.
“Ôi, sao lại để ngươi đứng chờ trong sân thế này. Người hầu trong phủ quen lười biếng rồi, vậy mà quên mời ngươi vào uống trà trước.” Quân Định Uyên giơ tay mời hắn vào chính sảnh ngồi.
“Tìm được sách rồi sao?” Tạ Lãng Dương hỏi.
“Ừ.” Quân Định Uyên dường như không muốn nhắc nhiều chuyện này, liền chuyển đề tài. “Lần này người lập công rất nhiều. Ta sẽ báo hết cho ngươi. Còn sắp xếp chức vị thế nào, xin Hộ bộ trình lên hoàng thượng, không cần hỏi ta. Ta không muốn đi lại vết xe đổ của người trước, làm ra cái gọi là ‘Quân tuyển’.”
“Tướng quân suy nghĩ chu toàn, Tạ mỗ bội phục.” Tạ Lãng Dương khách sáo một câu, rồi nghiêm túc cùng hắn đối chiếu danh sách tướng sĩ.
Hoàn thành trách nhiệm của Lại bộ, Tạ Lãng Dương còn chưa uống hết một chén trà, đã vội vã cáo từ.
Hắn vừa bước ra khỏi cổng hầu phủ, Ôn Trác đã vội vàng chạy tới.
Tất cả chuyện này đều bị mật thám do Thẩm Sân cài ở gần hầu phủ nhìn thấy rõ ràng.
Trời tối dần, Tử Cấm Thành sắp sửa đóng cửa, tên mật thám lập tức kịp thời chạy về Hoàng Tử sở, thay lại bộ y phục thái giám như thường ngày, bóp giọng bẩm báo từng việc.
Thẩm Sân đột ngột đứng bật dậy: “Ngươi nói Quân gia nhân lúc trời tối đã giấu Mặc Thư vào Thần Mộc Xưởng thuộc quyền quản hạt của Doanh Thiện Thanh Lại Ty?”
“Nô tài tận mắt thấy người đi vào. Bên Thần Mộc Xưởng họ nói rằng đó là kẻ vô gia cư mà Quân tướng quân nhặt được trên đường hồi kinh, giúp hắn tìm một kế sinh nhai trong kinh thành.”
Sau phút kinh ngạc, Thẩm Sân càng cười càng khoái trá: “Không hổ là Ôn Trác. Hắn biết rõ chuyện nhỏ như vậy, Thần Mộc Xưởng nhất định sẽ nể mặt Quân Định Uyên mà không báo lên Doanh Thiện Ty, Công bộ cũng sẽ không hay biết. Nhưng Công bộ là địa bàn của Hiền vương, hắn dùng chiêu này kéo Hiền vương vào, chính là muốn tận dụng tối đa con cờ phế Mặc Thư này! Chỉ sợ đến lúc sự việc bại lộ, Hiền vương cũng có trăm miệng khó cãi. Dù hắn mất Mặc Thư và Quân gia, nhưng có thể nhân cơ hội diệt Hiền vương, cũng xem như trong tuyệt cảnh cố sức đánh cược một phen. Chỉ tiếc là Hiền vương ngã xuống, cuối cùng hắn cũng chỉ làm áo cưới cho ta mà thôi!”
Thuận Nguyên Đế vốn đã vì chuyện đàn hặc Thái tử mà đối với Hiền vương sinh nghi kỵ. Nếu ông phát hiện Hiền vương còn có liên quan tới Quân Định Uyên, nhất định sẽ nghi ngờ Hiền vương đã thò tay vào quân đội. Hoàng tử muốn quân quyền là vì cái gì thì không cần nói cũng hiểu, Thuận Nguyên Đế tuyệt đối không thể dung hắn thêm nữa.
Tâm trạng Thẩm Sân cực tốt, hắn uống cạn chén rượu ấm trong tay.
Hắn đã quen sống thận trọng từng li từng tí. Bao năm sống trong cung, hắn sợ nói sai một câu, làm sai một việc. Ngay cả uống rượu cũng luôn khống chế, chưa từng dám uống say. Hôm nay cuối cùng cũng có thể tạm buông thả một chút.
Mượn hơi men, hắn khoác áo ngoài, lần đầu tiên ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước tới Dục Vĩnh Cung – nơi ở của Lương phi.
Theo quy củ trong cung, hoàng tử sau khi búi tóc trưởng thành thì không được tự ý gặp các phi tần khác ngoài mẫu thân ruột. Nhưng Thẩm Sân từ nhỏ đã gọi Lương phi là mẫu phi, còn gọi Nghi tần là “Nghi nương nương”, coi như hắn được hai người nuôi lớn, nên cũng không tính là vượt lễ.
Huống chi Lương phi và Thuận Nguyên Đế đã sinh hiềm khích, mười năm chưa từng hầu ngủ. Hoàng thượng lại bị Trân quý phi quấn lấy đến mức chẳng còn hơi sức nghĩ chuyện khác, cũng sớm quên mất nơi này.
“Lương mẫu phi, nghe nói hôm nay cữu cữu khải hoàn, được phụ hoàng đích thân hạ chiếu khen ngợi. Nhi thần đặc biệt đến chúc mừng.”
Người chưa tới mà tiếng đã tới. Thẩm Sân chắp tay sau lưng, sắc mặt hồng hào bước vào.
Trong điện có hai nội giám đang lau cột đá, thấy vậy vội hành lễ với hoàng tử, nhưng Thẩm Sân liếc cũng chẳng thèm liếc.
“Ơ? Lương mẫu phi và ngũ ca sao lại đứng trong sảnh?” Thẩm Sân mắt rất tinh, thấy Lương phi và Thẩm Trưng thần sắc nặng nề, như đang vì chuyện gì mà trằn trọc lo nghĩ.
Thẩm Trưng bước lên một bước, không khách khí chắn trước cửa, thản nhiên nói: “Lời chúc mừng ta nhận, nhưng hôm nay không rảnh tiếp người ngoài.”
Thẩm Sân cười ngoan, giả bộ ngây thơ hỏi: “Sao lại có người ngoài? Ngươi với ta là huynh đệ ruột thịt, đương nhiên thân mật khăng khít. Nghe nói yến mừng công đổi sang ngày mai, không biết tối nay ngũ ca đã ăn no chưa?”
Thẩm Trưng cười lạnh một tiếng: “Ngươi đến chỉ để quan tâm ta ăn hay chưa à?”
Thẩm Sân rất hài lòng với sự tức giận và lo lắng của Thẩm Trưng lúc này. Điều đó chứng tỏ Thẩm Trưng đã biết chuyện Mặc Thư, đang vì vận mệnh của Quân gia mà bất an.
Thẩm Sân giả vờ kinh ngạc, ôn hòa nói: “Hôm nay ngũ ca sao tâm trạng không tốt vậy? Không còn khí thế phấn chấn như trong tiệc Đặc Ân nữa rồi?”
Thẩm Trưng lặng lẽ nhìn hắn diễn trò, không nói một lời.
Lương phi quay lưng, từ đầu tới cuối không hề ngoảnh lại, giọng nói hơi kỳ quái mà buông một câu: “Trưng Nhi, không cần nói nhiều. Thẩm Sân, ta không rảnh gặp ngươi, ngươi về đi.”
“Xem ra hôm nay ta đến không đúng lúc, ngũ ca và Lương mẫu phi đều không vui.” Thẩm Sân lộ vẻ buồn bã.
“Nhưng ngũ ca, dù có chuyện gì cũng đừng phiền lòng. Ty Thiên Giám nói ngươi được thần minh che chở, tin rằng nhất định có thể gặp hung hóa cát, một bước thành danh.”
“Không tiễn.” Thẩm Trưng cúi mắt nhìn xuống, lạnh lùng thốt ra hai chữ.
Thẩm Sân ưỡn ngực, bước chân nhẹ nhàng rời đi.
Hắn vừa đi, Thẩm Trưng lập tức xoa xoa cơ mặt đang căng cứng, thở phào một hơi: “Trời ơi, cái này mẹ nó là thử thách nhịn cười à? Hắn buồn cười quá đi!”
Lương phi hoàn toàn dựa vào một hơi chân khí chống đỡ mới không lộ sơ hở.
Bà vội chống tay lên bàn, uống một ngụm trà lớn để lấy lại hơi: “Trước giờ không thấy nghiệt chướng này lố bịch đến vậy, đột nhiên xông tới, đúng là khiến người ta trở tay không kịp.”
Thẩm Trưng ngồi lại, nghịch chén trà trên bàn, cười nhạt trêu chọc: “Hắn đúng là cẩn thận thật, còn biết đến dò xét thái độ của chúng ta.”
Lương phi cảm thán: “Nhưng ta cũng không ngờ cữu cữu của ngươi gan lớn đến vậy, dám tư tàng khâm phạm.”
Thẩm Trưng nghe vậy liền đặt mạnh chén trà xuống, ngồi thẳng người: “Mặc Thư là trọng khí của quốc gia, dù cữu cữu không nói, con cũng nhất định phải bảo hắn.”
Lương phi lắc đầu: “Không phải ý đó. Phụ thân hắn truyền cho Hoài Thâm tuyệt học, dù hắn chỉ là một người bình thường, Quân gia chúng ta cũng không thể quên ân phụ nghĩa. Chỉ là lần này may nhờ Ôn chưởng viện kịp thời phát hiện, tương kế tựu kế, Quân gia mới tránh được tai họa. Ân tình này con phải khắc ghi trong lòng. Sau này kế thừa đại nghiệp, phải noi theo sự anh minh của Tề Hoàn Công, Đường Thái Tông, không phụ tấm lòng thành của hắn.”
“Đó là đương nhiên.”
Thẩm Trưng thầm nghĩ: phụ lòng thì chắc chắn không thể phụ lòng rồi, nhưng vấn đề chết người là con trai mẹ lòng dạ không ngay thẳng a…
…con trai mẹ là cuồng mèo đó!!!
Truyện thật sự rất hay, cảm ơn chủ nhà!