Chương 4 - Bệ hạ sủng hạnh hắn suốt cả đêm
- Yuu Hibari
- May 14
- 10 min read
Ngoại trừ ký ức mơ hồ tối qua, đây là lần đầu tiên Tống Đình Nguyệt thân mật với người khác như vậy.
Lại còn là giữa ban ngày.
Đột nhiên, có chất lỏng ướt nóng từ hốc mắt tràn ra.
Hắn… vì sao lại khóc?
Tống Đình Nguyệt có chút mờ mịt.
“Hoàng hậu còn chưa trả lời câu hỏi của cô.” Hoàng đế nhắc nhở.
Nhân lúc Tống Đình Nguyệt thất thần, y lại kéo người vào lòng, dịu dàng vuốt ve mái tóc hắn.
Tống Đình Nguyệt lắp bắp: “Chuyện này… theo lễ pháp, bệ hạ nên, nên…”
Nên tự xin thoái vị, tốt nhất còn nên tự vẫn.
Nhưng chẳng ai dám nói ra.
Tống Đình Nguyệt cũng không dám.
Hắn không thể giống những ngự sử can gián như trong lời đồn, bất chấp tất cả mà dâng tấu, chỉ vì một cái thanh danh.
Hắn tự cho mình là người giữ lễ, nhưng cũng là một kẻ ham sống sợ chết triệt để.
“Thiên tử nổi giận, xác chết trăm vạn, máu chảy ngàn dặm.”
Những lời được ghi trong sách sử ấy dường như sắp vì phút bốc đồng của hắn mà trở thành hiện thực.
Hắn có được thanh danh, nhưng người thân bằng hữu bị hắn liên lụy thì vô tội biết bao!
Giống như vị Lâm ngự sử không nhìn trường hợp mà can gián kia, cuối cùng lại liên lụy Lâm tiểu thư phải vào cung chịu khổ.
Hiện giờ xảy ra ngoài ý muốn, người đó đã thành hắn.
“Nên thế nào, hử?”
Công Nghi Tranh đỡ hắn dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Hoàng hậu mau nói cho cô biết, cô phải làm thế nào mới có thể rửa sạch tội nghiệt này đây?”
Đẹp thật.
Công Nghi Tranh nhìn đôi mắt hắn, ngay cả giọng nói cũng nhẹ đi rất nhiều: “Cô từ nhỏ lớn lên ở hành cung, chưa từng học qua những điều này. Hay là hoàng hậu dạy cô đi?”
Trong lúc nói chuyện, y cởi ngoại bào của mình xuống khoác lên người Tống Đình Nguyệt.
Đình Nguyệt thân thể yếu, nhiễm lạnh thì không tốt.
Tống Đình Nguyệt nhắm mắt lại: “Bệ hạ nên chăm lo triều chính, yêu thương lê dân, như vậy… như vậy mới…”
Công Nghi Tranh khẽ cười: “Nhưng cô lại không hiểu chăm lo triều chính, yêu thì cũng chỉ yêu mỗi hoàng hậu. Vậy phải làm sao đây?”
“Bệ hạ!”
Tống Đình Nguyệt nhịn không được cắt ngang lời y, lại muốn quỳ xuống thỉnh tội: “Ta… thảo dân… thảo dân nhất thời nóng vội, xin bệ hạ thứ tội.”
Bộ dạng nhẫn nhục cầu xin tha thứ của hắn, ngược lại giống như bị người ta bắt nạt vậy.
Công Nghi Tranh bật cười: “Hoàng hậu quả thật có tội.”
Hắn càng cầu xin như vậy, càng khiến người ta muốn bắt nạt hơn.
“Đã làm hoàng hậu của cô rồi, phải tự xưng là thần thiếp mới đúng.”
“Huống hồ giữa phu thê chúng ta, cần gì phải hành đại lễ như thế.”
Công Nghi Tranh giữ chặt cánh tay Tống Đình Nguyệt, không cho hắn quỳ xuống.
Hắn sao có thể làm hoàng hậu được?
Hoàng hậu là quốc gia chi mẫu, là tấm gương đức hạnh cho thiên hạ ca nhi và nữ tử. Một ca nhi xem như ‘hồng hạnh xuất tường’ như hắn, sao có thể làm hoàng hậu?
Huống chi… hắn cũng không muốn lắm.
Bệ hạ dung mạo anh tuấn, mày kiếm mắt sao, lại có uy nghi hoàng thất làm nền, chỉ nhìn vẻ ngoài thì hoàn toàn không có khuyết điểm. Nhưng tính cách bộc lộ chỉ sau một lần gặp mặt này… thật sự không phải kiểu Tống Đình Nguyệt thích.
Hắn thích kiểu phu quân nhìn lạnh nhạt một chút, tốt nhất không cần ở riêng với hắn để làm chuyện phòng the. Nhưng chỉ cần thành thân, chuyện đó cũng không tránh khỏi.
Vì vậy Tống Đình Nguyệt đã chọn Thịnh Hồng Lãng.
Tương kính như tân — đó là dáng vẻ hôn nhân hắn thích nhất.
“Bệ hạ, thảo dân thật sự không xứng với vị trí hoàng hậu.”
Tống Đình Nguyệt từ thân phận của mình nói tới tình huống hiện giờ. Tóm gọn lại chỉ bằng một câu: “Bệ hạ, ta với ngài là vô môi cẩu hợp, lại còn hồng hạnh xuất tường. Danh nghĩa hiện giờ ta vẫn là con dâu nhà họ Thịnh, không thể làm hoàng hậu của ngài.”
Cuối cùng hắn chốt lại đầy chắc chắn phương án xử phạt thích hợp dành cho mình — xuất gia.
Công Nghi Tranh coi như gió thoảng bên tai, chỉ nghe thấy năm chữ ‘con dâu nhà họ Thịnh’.
Y lập tức nói: “Cô đã sai người đi tuyên đọc thánh chỉ, sính lễ cũng đưa tới Tống phủ rồi. Còn bên nhà họ Thịnh, cô sẽ làm chủ cho ngươi, hưu Thịnh Hồng Lãng.”
Chưa bái đường thì tính là con dâu gì chứ! Rõ ràng là phu nhân của y!
Tống Đình Nguyệt: “???”
Hàng mi hắn run rẩy, mặt đầy hoảng hốt: “Bệ hạ viết thánh chỉ từ khi nào?”
Công Nghi Tranh: “Đêm qua sau khi viên phòng với hoàng hậu. Giờ này chắc cũng đã tới Tống phủ rồi.”
Tống Đình Nguyệt như bị sét đánh ngang đầu, chẳng còn tâm trí đâu nữa, lập tức chạy xuống giường muốn rời đi.
Đại khái đây là sự vùng vẫy cuối cùng của hắn.
Nhưng mới đi được vài bước, hoàng đế phía sau đã chậm rãi lên tiếng: “Hoàng hậu, ngươi đi một bước, cô giết một người.”
Hắn quay đầu lại, phát hiện bên cạnh vị đế vương mang danh bạo quân kia đang đặt một thanh trường kiếm còn chưa rút khỏi vỏ.
“Hoàng hậu đi ba bước, cô sẽ giết ba người.”
Y nói chuyện giết người nhẹ nhàng như thể chỉ đang nói chuyện thời tiết.
Tống Đình Nguyệt hoảng loạn đến mức nói năng lộn xộn: “Chuyện này do ta mà ra, nếu bệ hạ muốn giết người, vậy hãy giết ta trước đi.”
Vừa nói, hắn vừa đảo mắt nhìn quanh rồi lao thẳng về phía cây cột.
“Hoàng hậu nghĩ kỹ chưa?” Công Nghi Tranh u ám nói, “Nếu hoàng hậu chết rồi, cô sẽ để cả nhà ngươi tuẫn táng.”
“Dưới địa phủ vừa lạnh vừa quạnh quẽ, có người nhà đi cùng vẫn tốt hơn.”
Y lạnh lùng nhìn Tống Đình Nguyệt mềm nhũn quỳ xuống, tựa vào cây cột chạm trổ kim long quấn quanh. Đầu rồng như có linh tính, áp sát bên gò má tái nhợt của hoàng hậu.
Có lẽ Tống Đình Nguyệt đã nhận mệnh rồi.
Ngay cả khi y bế hắn trở về, hắn cũng không giãy giụa như trước nữa.
Người hiền dễ bị bắt nạt.
Nếu hắn độc ác thêm một chút, cứ trực tiếp chạy ra ngoài, sẽ phát hiện bên ngoài chẳng có lấy một người.
Hắn có thể chạy thoải mái, rồi lại bị y bắt trở về.
Dù sao hắn cũng phải làm hoàng hậu của y, làm thê tử của y.
Còn chuyện giết người…
Y không giết người vô tội.
Công Nghi Tranh biết Tống Đình Nguyệt cổ hủ, nên đã cố gắng không dùng cách đơn giản dứt khoát để giải quyết vấn đề.
Dù sao cũng chỉ tốn thêm chút tâm tư mà thôi.
Từ lúc đăng cơ đến giờ, trên không có trưởng bối cần phụng dưỡng, dưới không có con cái, toàn bộ tinh lực của y đều dồn hết vào triều chính, có rất nhiều thời gian.
Chỉ là có vài tên tham quan ô lại… không thể không giết.
Công Nghi Tranh tin rằng, chỉ cần Đình Nguyệt biết những kẻ đó đã làm gì, có lẽ sẽ không đồng tình với cách xử lý của y, nhưng cũng sẽ không thấy kết cục của chúng quá thảm.
Y tự tay giúp hắn rửa mặt chải đầu, giống như một đôi phu thê bình thường, vẽ mày búi tóc cho tân hôn thê tử, rồi dùng đủ loại kỳ trân dị bảo để trang điểm cho hắn.
“Đừng sợ, cô sẽ không giết ngươi.” Y hôn lên gò má không còn chút huyết sắc ấy. “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, cô cũng sẽ ngoan ngoãn.”
Y lại nắm lấy tay Tống Đình Nguyệt, đau lòng liếm đi giọt máu do hắn tự cào ra. Ngọc lạnh đeo trên cổ tay như lưỡi rắn quấn quanh, khiến Tống Đình Nguyệt run khẽ, rồi lại được đầu lưỡi ấm áp xoa dịu.
Hắn cảm thấy vị đế vương trước mắt thật quá mâu thuẫn, nhưng hành động lại nằm trong dự liệu.
Ấm áp và lạnh lẽo, hắn đồng thời cảm nhận được trên cùng một con người.
Môi nam nhân đỏ tươi, không biết là màu máu hay dính son phấn. Môi Tống Đình Nguyệt trắng bệch bất thường, khó nhọc nuốt xuống những chất lỏng lạnh như tuyết kia.
Hắn nghe thấy hoàng đế như thỏa mãn thở dài: “Ngoan thật.”
Ngoan sao?
Rõ ràng hắn nhìn thấy bản thân trong gương đồng đang run rẩy, dưới nỗi sợ không thể phản kháng mà lộ ra dáng vẻ xấu xí nhất.
Khom lưng luồn cúi, nịnh trên ép dưới.
Bên dưới lớp vỏ châu quang bảo khí ấy là một cái xác trống rỗng đang dần mục nát.
Hắn không nói lời nào, xem đó như sự phản kháng cuối cùng của mình.
Sau khoảng thời gian ngắn thân mật kề cận, nội giám đi tuyên chỉ khẽ bẩm báo:
“Bệ hạ, cả nhà Thịnh hầu gia vẫn đang quỳ ngoài kia.”
Hắn ngập ngừng rồi nói tiếp: “Tống đại nhân sau khi tiếp chỉ đã dẫn theo con trai trói cả nhà Lâm đại nhân tới.”
Nói cách khác, hiện giờ trước cổng cung có ba nhà đang chờ.
Tống Đình Nguyệt cúi đầu, chỉ khi nghe thấy chữ ‘Tống’ mới hơi có phản ứng.
“Nếu đã vậy, chuẩn bị kiệu liễn đi.”
Công Nghi Tranh ôm eo đỡ hắn dậy.
“Cô muốn đi đòi lại công bằng cho hoàng hậu, tiện thể gặp nhạc phụ nhạc mẫu của cô.”
“Vâng.”
Hạnh Cửu lập tức ra ngoài sắp xếp, để lại không gian trong nội điện cho hai người.
Trước khi đi, hắn lén nhìn đôi đế hậu mới ra lò này một cái.
Hoàng đế như chim công xòe đuôi, hôm nay đội mũ mười hai lưu, mặc long bào đen đỏ chỉ dùng khi tế trời. Con rồng giương nanh múa vuốt trên long bào quấn quanh hoàng hậu từng tầng từng tầng, chỉ để lộ chút góc áo đỏ.
Hoa văn kia trông có chút quen mắt, giống như… giống như quy cách phục sức khi bệ hạ còn là hoàng tử!
Khác với hoàng đế đầy vẻ tình sâu nghĩa nặng, hoàng hậu mặt không biểu cảm, trông hệt như bị ép buộc, chỉ cụp mắt không phản ứng, mặc cho hoàng đế động tay động chân, thay liên tục mấy cái phát quan và nhẫn ngọc cho hắn.
Chỉ một ánh mắt thôi, Hạnh Cửu đã cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo của hoàng đế, lập tức chạy mất.
Kiệu liễn được chuẩn bị rất nhanh.
Công Nghi Tranh tiếc nuối đội chiếc phát quan đầu tiên đã chọn cho Tống Đình Nguyệt, rồi ôm mỹ nhân ra ngoài, đúng chuẩn dáng vẻ hôn quân.
Lúc lên kiệu xảy ra chút chuyện nhỏ.
Vị hoàng hậu vẫn luôn như khúc gỗ cuối cùng cũng có phản ứng, cố chấp không chịu ngồi chung kiệu với hoàng đế.
Bệ hạ nhìn hoàng hậu một cái, đưa tay rút kiếm bên hông thị vệ. Kiếm mới rút được một nửa, hoàng hậu đã lập tức mềm giọng: “Ta ngồi. Bệ hạ, ta… thần thiếp ngồi.”
Bệ hạ liền ôm hoàng hậu lên xe.
Rèm xe màu minh hoàng bay nhẹ trong gió, chỉ thấy đế hậu dựa sát vào nhau, giống hệt một đôi quyến lữ thân mật.
Giờ Thìn (từ 7h-9h sáng), trời đã sáng hẳn, các hộ dân quanh hoàng thành dần thức giấc. Không còn lệnh giới nghiêm, mọi người cũng chẳng cần lén lút trèo tường thắp đèn như ban đêm nữa, mà quang minh chính đại đi tới gần chỗ người nhà phủ Hầu gia đứng quỳ để xem náo nhiệt.
Thậm chí còn có kẻ thích chuyện kê hẳn ghế ra, cùng mấy huynh đệ thân thiết vừa cắn hạt dưa vừa bàn tán. Các ca nhi và tiểu thư thì ngồi trong xe ngựa, vén rèm lên, thỉnh thoảng ghé đầu thì thầm vài câu.
Không ngoại lệ, ánh mắt của mọi người đều mang theo vẻ khinh bỉ.
“Triệu huynh, ta nhớ tiệc ngắm hoa hôm đó, Thịnh thế tử cũng có mặt đúng không?”
“Đúng vậy, Tống nhị công tử cũng ở đó. Ta còn thấy Tống nhị công tử thương cảm Lâm tiểu thư, giúp nàng cầu một danh phận nữa…”
“Chậc chậc chậc, nếu Thế tử gia lúc ấy trực tiếp nói mình yêu thích Lâm tiểu thư, ta còn coi hắn là anh hùng. Đằng này lại đem vị hôn phu của mình đổi qua… Cái này, đến chó má cũng chẳng bằng!”
“Không đâu, ta lại thấy Thịnh thế tử cũng tính là anh hùng. Dù sao thì… hắn cũng coi như đội cho bệ hạ một cái nón xanh còn gì?”
“Kim huynh?! Mấy lời này đừng nói lung tung…”
…
“May mà lúc trước nhà chúng ta không tranh giành mối hôn sự này.” Một vị phu nhân trong xe ngựa thở phào nhẹ nhõm. “Nếu ta biết có kẻ dám đổi kiệu hoa của con ta, nhất định phải lột da hắn!”
“Đúng là tạo nghiệt mà!”
“Không biết hiện giờ Đình Nguyệt thế nào rồi…”
“Bây giờ không có tin tức mới là tin tức tốt nhất. Ta vừa sai người đi hỏi thăm, nghe nói… nghe nói bệ hạ sủng hạnh hắn suốt cả đêm.”
“Thật sao?! Vậy, vậy đúng là tin tốt.”
“Chuyện này… cũng khó nói.”
Nếu là mấy vị hoàng đế trước của Đại Ung, vậy Tống Đình Nguyệt chính là ứng cử viên thái hậu chắc như đinh đóng cột. Thậm chí đạt tới mức ‘nhị thánh lâm triều’ như đế hậu khai quốc cũng không phải không thể!
Còn vị hiện tại này thì…
Khó nói lắm.
Biết đâu ngày nào đó lại mất đầu, chết không toàn thây.
“Nhưng ta nghe nói bệ hạ đã phong hắn làm hoàng hậu! Dù sao hậu sự cũng có bảo đảm, coi như làm rạng rỡ tổ tông.”
Vị phu nhân kia đổi giọng, lại thở dài: “Chỉ là… ôi, loại vinh quang đổi bằng mạng này, nhà chúng ta tuyệt đối không cần!”
“Tống đại nhân trước nay luôn yêu thương Đình Nguyệt, nghĩ đến làm phụ thân thì đều sẽ thấy vậy.”
Tiếng bàn tán của đám đông bỗng trong khoảnh khắc im bặt.
Cánh cổng cung nguy nga chậm rãi mở ra.
Đập vào mắt đầu tiên là hai đội Kim Ngô Vệ uy phong lẫm liệt. Bọn họ theo thứ tự tản ra đứng hai bên, bảo vệ long liễn ở chính giữa.
Lại có cung nữ lần lượt dời những chiếc quạt lông trên tay ra. Dưới từng tầng màu xanh ngọc ấy chính là đế hậu tôn quý nhất thiên hạ.
Mọi người nhao nhao quỳ xuống hô vạn tuế. Sau khi đứng dậy lại thức thời lui sang một bên, chờ xem kết cục của vở náo kịch này.
_____________________
Yên tâm, ngược không quá hai chương đâu.
Tống Tống rất nhanh sẽ biết cách vuốt lông bệ hạ rồi.

Comments