Chương 6 - “Bệ hạ, ta có chút đói bụng rồi.”
- Yuu Hibari
- May 15
- 10 min read
Tống Đình Nguyệt cụp mắt, nhìn bàn tay Công Nghi Tranh đang đặt trên eo bụng mình.
Y chậm rãi phủ tay lên đó, học theo dáng vẻ của Công Nghi Tranh, nhẹ nhàng đan những ngón tay vào kẽ tay hắn.
Y cảm nhận được sự run rẩy truyền tới từ vị đế vương kia.
Sau đó, cánh tay đang ôm bên eo y càng siết chặt hơn, như thể muốn thân mật với y tới mức không còn khe hở.
Thì ra bệ hạ ăn mềm không ăn cứng.
Trong lòng y khẽ động: “Bệ hạ, ta có chút đói bụng rồi.”
Giọng Tống Đình Nguyệt không lớn, vừa đủ để Công Nghi Tranh và người thân đang ngồi phía sau nghe rõ.
Tống phụ căng thẳng đến mức đổ mồ hôi lạnh, còn Tống phu nhân lại rất thong dong uống một ngụm trà, tiện tay nhét cho cung nữ rót trà vài hạt kim qua tử.
Bà không giống khúc gỗ là Tống phụ, nhìn ra được tình cảm của bệ hạ dành cho Nguyệt Nô. Chẳng qua chỉ là đói muốn ăn chút gì thôi, hoàng gia giàu sang thế này, chẳng lẽ lại không có nổi một bữa cơm?
Quả nhiên, bệ hạ lập tức phân phó nội thị tới Ngự thiện phòng truyền bữa.
“Ta không muốn ăn ở đây.” Tống Đình Nguyệt nghiêng mặt: “Bệ hạ, xử lý xong rồi về ăn, được không?”
Bệ hạ bị dỗ đến mức tìm không ra phương hướng nữa rồi.
Khóe miệng Hạnh Cửu co giật, cúi đầu nhịn cười. Theo kinh nghiệm của hắn, kiểu này căn bản không tính là dỗ dành gì cả — hoàng hậu mặt không cảm xúc, cũng chẳng có động tác làm nũng nào, đặt ở tiền triều cùng lắm chỉ đáng xem nhờ gương mặt đẹp, vậy mà đương kim hoàng đế lại cố tình ăn đúng kiểu này.
Huống hồ buổi sáng còn náo loạn không vui vẻ gì, giờ hoàng hậu chủ động xuống nước, bệ hạ đương nhiên vui rồi.
Hắn cũng vui. Ít ra sau này bệ hạ cũng có chỗ để xả giận.
Công Nghi Tranh không biết vì sao thái độ Tống Đình Nguyệt thay đổi, nhưng hắn rất hưởng thụ điều đó.
Hiếm hoi lắm hắn mới ngồi thẳng người lại, nghiêm túc thẩm vấn mấy người bên dưới.
Do thời gian gấp gáp, kế hoạch của Thịnh Hồng Lãng cực kỳ sơ sài. Hắn chạy ngược chạy xuôi thúc đẩy kế hoạch, cũng chẳng kịp xóa dấu vết. Từng bằng chứng được trình lên, có ngụy biện thế nào cũng vô ích.
Toàn bộ kế hoạch rất đơn giản: canh chuẩn thời gian để va vào kiệu hoa, rồi nhân lúc đoàn người bận rộn mà tráo đổi.
Toàn bộ hôn lễ đều do một tay Thịnh Hồng Lãng lo liệu. Hầu phủ và Tống phủ đều nghĩ hắn đang thể hiện thành ý nên không nhúng tay, cuối cùng mới để kế hoạch thành công.
Chỉ có một điểm, hai bên đã xuất hiện sai lệch.
Thịnh Hồng Lãng nói mình chỉ hạ thuốc mê, đợi qua một đêm gạo nấu thành cơm rồi, hắn sẽ đón Tống Đình Nguyệt bị đuổi khỏi cung về, cho làm bình thê của mình.
“Bình thê?! Ngươi muốn Đình Nguyệt nhà ta làm bình thê?!”
Tống phu nhân lập tức tức giận đập bàn.
“Ta thật không ngờ ngươi còn giấu loại tâm tư này! Bình thường nhìn cung kính đàng hoàng, ai ngờ sau lưng lại... lại—”
“Phu nhân — phu nhân —”
“Nương —”
Tống phu nhân tức đến ngất xỉu.
Một trận hỗn loạn qua đi, Tống phu nhân miễn cưỡng ngồi vững lại được, chỉ là ánh mắt kia nhìn thôi đã khiến người ta phát lạnh.
“Nhạc mẫu đừng tức giận, tiểu tế lập tức thay người trút giận.” Công Nghi Tranh nhân cơ hội chen vào, cho Tống phu nhân đủ mặt mũi.
Người làm mẹ chỉ mong con mình bình an vui vẻ, sống viên mãn là tốt rồi. Danh tiếng của Công Nghi Tranh không tốt, nhưng dù sao hắn cũng là hoàng đế, còn ở trước mặt bao người bày đủ thái độ!
Không phải Tống phu nhân ham quyền thế. Nếu bà thật sự ham quyền quý, lúc trước cũng sẽ không chọn Hầu phủ ngoài mạnh trong yếu làm thông gia, từ sớm đã đi tìm nhà quyền cao chức trọng rồi.
Thịnh Hồng Lãng không ngờ lời mình nói lại khiến Tống phu nhân tức đến vậy, hắn vội vàng biện giải: “Uyển Ninh không thích quản lý việc nhà, nàng ấy sẽ không tranh quyền quản gia với Đình Nguyệt đâu, họ có thể hòa thuận chung sống—”
“Nghịch tử, ngươi câm miệng cho ta!” Thịnh hầu gia chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng.
Lâm ngự sử là chức quan gì, Tống thượng thư là chức quan gì — có lẽ người ngoài nhìn vào thấy một bên tòng tứ phẩm, một bên chính tam phẩm, chênh lệch không lớn. Nhưng càng lên cao càng khó thăng chức, nhất là chức ngự sử.
Huống hồ Tống đại nhân còn là Lễ bộ thượng thư, quản việc khoa cử ba năm một lần. Nói rộng ra, những sĩ tử tới dự thi đều có thể xem như môn sinh của ông!
Nếu không phải tân hoàng đăng cơ, với tư lịch của Tống thượng thư, vị trí này còn có thể tiến thêm một bước nữa.
Lúc định hôn sự, Hầu phủ từng thề son sắt cam đoan tuyệt đối không để bất kỳ ai vào phòng Thịnh Hồng Lãng, chờ đến bốn mươi tuổi mà chưa có con mới nạp thiếp, mà thiếp thất đó cũng phải ghi dưới danh nghĩa Tống Đình Nguyệt.
Giờ vừa mở miệng đã muốn nâng một bình thê...
Mối hôn sự này không thành thì thôi, cũng không thể kết thù được!
“Thịnh thế tử nói đùa rồi.” Công Nghi Tranh nghiêm trang lẫm liệt nói: “Ngươi nói vậy chẳng phải giống như bảo Đình Nguyệt là loại ham mê quyền thế sao? Nhưng sáng nay khi cô muốn phong em ấy làm hoàng hậu, em ấy đã từ chối tận ba lần.”
“Hầy, nếu Đình Nguyệt thích, cô có đem cả hoàng vị cho em ấy cũng được nữa là.”
“Bệ hạ, vạn vạn không thể!” Tống thượng thư giật mình một cái rồi lập tức quỳ xuống.
Ông biết con mình đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này!
Nghĩ như vậy vẫn còn hơi khiêm tốn.
Dù sao bản thân Tống thượng thư cũng rất anh tuấn. Nếu năm đó không phải tài văn chương áp đảo quần hùng, tiên đế kiểu gì cũng sẽ chấm ông làm Thám hoa. Còn Tống phu nhân thì lúc trẻ nổi danh mỹ nhân số một Giang Nam, nay tuổi đã lớn vẫn phong vận còn nguyên. Tống Đình Nguyệt gần như thừa hưởng hết ưu điểm của cả hai người, dáng vẻ cân đối hài hòa, không chỗ nào không đẹp.
Tống Đình Nguyệt sốt ruột kéo tay hắn: “Bệ hạ, mấy lời này chúng ta nói riêng là được rồi, nhiều người thế này...”
Y gấp đến đỏ cả mặt, nhìn đến mức Công Nghi Tranh tâm thần rung động, lập tức đổi chủ đề: “Nếu Thịnh thế tử nói Lâm tiểu thư không thích quản việc nhà, vậy sau này chắc vẫn là Thịnh phu nhân nắm quyền quản gia nhỉ? Đừng để cô thấy Lâm tiểu thư quản lý việc nhà đấy.”
“Nếu Thịnh phu nhân không đủ sức quản lý, cô cũng có thể phái nội quan tới giúp, không cần làm phiền Lâm tiểu thư.”
Lâm Uyển Ninh đương nhiên là muốn quản rồi!
Nàng gả vào Hầu phủ chẳng phải vì muốn hưởng cảm giác hầu phu nhân hô mưa gọi gió sao? Nếu vẫn phải dựa vào chút tiền tiêu vặt hàng tháng mà sống, đến cả món trang sức tử tế cũng không mua nổi, vậy nàng gả vào đây còn có ích gì! Chẳng lẽ chỉ vì cái vỏ rỗng?
Xem ra chỉ có thể đợi về rồi cố sức với Thịnh Hồng Lãng. Thể diện đã mất rồi, ít nhất cũng phải tranh chút lợi ích thực tế về.
“À đúng rồi.” Công Nghi Tranh vỗ trán như vừa nhớ ra gì đó: “Thịnh thế tử, ngươi nói ngươi chỉ hạ mê hương đúng không?”
Thịnh Hồng Lãng khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy, nhưng loại mê hương đó cùng lắm chỉ khiến Đình Nguyệt ngủ một đêm.”
Công Nghi Tranh gọi ngự y tới, lại sai người mang lư hương trong kiệu hoa ra để kiểm tra ngay tại chỗ.
Không ổn rồi!
Lâm Uyển Ninh hận không thể lập tức xông lên hất đổ lư hương, để tro bay tung tóe.
Nếu chuyện bại lộ, sau này nàng phải làm sao đây...
Nhưng bạo quân trước mắt lại nhìn chằm chằm nàng, khiến nàng không có bất cứ cơ hội nào.
Nàng nhìn dáng vẻ của Tống Đình Nguyệt, lòng ghen ghét không ngừng dâng lên.
Dựa vào cái gì?
Dựa vào cái gì mà như vậy rồi vẫn có thể gặp dữ hóa lành, còn lên làm hoàng hậu!
Nếu nàng ngoan ngoãn vào cung, hôm nay người được mọi người hâm mộ có phải sẽ là nàng không? Người có tôn vinh hoàng hậu có phải cũng sẽ là nàng không...
Đáng tiếc chẳng có chữ ‘nếu’.
Nhìn vẻ mặt như chó vẫy đuôi của Thịnh Hồng Lãng, nàng chỉ thấy chán ghét vô cùng.
“Bệ hạ, cái này... cái này...”
Ngự y lộ vẻ kinh hãi: “Trong này bị trộn rất nhiều xuân tình hương. Người bình thường chỉ cần hít phải một chút cũng sẽ dục hỏa thiêu thân, không thể tự giải!”
Tống Đình Nguyệt hơi chần chừ: “Thịnh công tử hẳn sẽ không làm chuyện như vậy...”
“Đình Nguyệt...” Thịnh Hồng Lãng nước mắt lưng tròng: “Không ngờ ngươi lại tin ta như thế.”
Tống Đình Nguyệt lắc đầu: “Không, ý ta là ngươi không có cái gan và quyết đoán đó.”
Bọn họ đều từng học ở tộc học nhà họ Tống. Tống Đình Nguyệt không dám nói mình hiểu rõ Thịnh Hồng Lãng, nhưng cũng đoán được tám chín phần tính cách hắn.
Thịnh Hồng Lãng: “...”
Hắn vừa xấu hổ vừa tức giận siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn Tống Đình Nguyệt đầy oán trách.
Công Nghi Tranh nhân cơ hội đâm thêm một dao: “Nhưng ở chuyện đổi kiệu hoa thì Thịnh thế tử lại rất có can đảm.”
Trong đám người lập tức vang lên tiếng cười lớn.
“Xin, xin lỗi...” Một công tử ăn chơi lập tức chắp tay ôm bụng chạy ra phía sau đám người, thỉnh thoảng còn bật ra tiếng cười ‘phụt phụt’.
Mặt Thịnh Hồng Lãng đỏ như gan heo.
Phản bác cũng không được mà không phản bác thì trong lòng lại nghẹn, cuối cùng chỉ có thể vô thức nhìn về phía mẹ mình.
Thịnh phu nhân đã sắp ngất rồi, đâu còn tâm trí quản hắn. Hắn chỉ có thể mờ mịt quỳ đó, cảm nhận đầu gối tê dại.
“Vậy thì lạ thật.” Công Nghi Tranh nói: “Thịnh thế tử nói mình chỉ hạ mê hương, vậy xuân tình hương trong đó là ai bỏ vào?”
“Thịnh thế tử, hay là ngươi nghĩ kỹ lại xem, loại hương này đã qua tay những ai?”
Mồ hôi trên trán Thịnh Hồng Lãng chảy ròng ròng, còn phụ thân hắn thì nhìn chằm chằm vào hắn, nhất định bắt hắn phải nghĩ ra.
Mê hương và xuân tình hương — tính chất của hai thứ này hoàn toàn khác nhau. Nếu hắn phải gánh cái danh này, tiền đồ sau này coi như hủy sạch.
Họ đã mất đi mối quan hệ thông gia với Tống gia, bản thân Thịnh Hồng Lãng tuyệt đối không thể xảy ra thêm sai sót nữa!
“Uyển Ninh... là Uyển Ninh đưa cho ta!” Thịnh Hồng Lãng nói: “Nàng ấy vốn rất giỏi mấy thứ này. Ta viết thư cho nàng ấy, nói ta cần mê hương không hại thân thể. Nàng ấy hẹn ta ba ngày sau tới lấy, giữa chừng không có ai khác!”
“Nhưng, nhưng mà...”
Nhưng Uyển Ninh đâu phải kiểu người như vậy. Trong lòng hắn, Uyển Ninh là một cô gái lương thiện, thuần khiết và yếu đuối, sao có thể biết mấy thứ này chứ?
Tống Đình Nguyệt khẽ thở dài.
Chuyện đến nước này, toàn bộ chân tướng y đều đã hiểu rõ rồi.
Y cũng không hối hận về cách hành xử trước đây của mình, càng không hối hận vì bất kỳ chuyện gì mình từng làm, cho dù thứ y nhận lại là sự oán trách của người khác.
Suy nghĩ giữa người với người vốn khác nhau. Điều y cho là tốt, người khác chưa chắc đã thấy tốt. Không xuất hiện tình huống ‘có ý tốt lại làm hỏng việc’ đã là may mắn lắm rồi. Y thường sợ bản thân hại người khác, nên mọi hành động đều khá bảo thủ.
Hiện giờ cũng vậy, vẫn nên cẩn thận là hơn.
“Có phải hay không, cứ trực tiếp hỏi Lâm tiểu thư là được.”
Công Nghi Tranh hơi mất kiên nhẫn: “Lâm tiểu thư tự nhận, hay để cô phái người đi lục soát?”
Nói xong lời uy hiếp, hắn lại đổi sang vẻ mặt khác khi nhìn Tống Đình Nguyệt: “Có muốn ăn chút điểm tâm lót dạ trước không? Đói đến sinh bệnh thì không tốt.”
Ba bốn canh giờ quỳ gối đã mài mòn hết tinh thần của họ. Lâm Uyển Ninh biết vùng vẫy cũng vô ích, dứt khoát thừa nhận.
“Đúng, xuân tình hương là do ta hạ.”
“Ta đâu có nói muốn dùng cho Đình Nguyệt...” Thịnh Hồng Lãng ngơ ngác.
Tống Đình Nguyệt lên tiếng sửa lại: “Thịnh thế tử, quan hẹ thông gia giữa ngươi và ta đã hủy bỏ, xin đừng gọi như vậy nữa.”
Y đã biết rõ chân tướng, chuyện còn lại cứ để bọn họ tự giải quyết với nhau. Vì thế y quay sang nói với Công Nghi Tranh: “Xin bệ hạ làm chủ, hủy bỏ hôn sự này.”
Đã quyết định ở lại, vậy y phải xử lý sạch sẽ những thứ hỗn loạn kia, không để lại bất kỳ sơ hở nào cho người khác chỉ trích, đồng thời học cách làm một hoàng hậu xứng đáng.
Trước khi tới đây, Công Nghi Tranh từng nói sẽ làm chủ cho y hưu phu.
Nhưng tới nơi rồi, Tống Đình Nguyệt lại chủ động nói muốn giải trừ hôn ước.
Kết quả tuy giống nhau, nhưng trong tai Công Nghi Tranh lại mang cảm giác hoàn toàn khác.
Hắn vẫn luôn cho rằng Tống Đình Nguyệt thích Thịnh Hồng Lãng, không nỡ bỏ hôn ước, không ngờ...
Còn chuyện có thích mình hay không, Công Nghi Tranh luôn cảm thấy ngày tháng còn dài.
Hắn sẽ dùng quyền thế, tiền bạc, châu báu...
Dùng tất cả những gì mình có để lay động Tống Đình Nguyệt, chỉ cầu xin được một chút đáp lại từ y.
“Được, cô chuẩn.”
Thế là lập tức có nội thị mang hôn thư và bát tự trao đổi trước kia tới, toàn bộ đều bị tiêu hủy sạch sẽ.
Từ nay về sau, mối hôn sự này chỉ còn tồn tại trong lời đồn nơi phố chợ, rồi lại bị những câu chuyện mới thay thế, chẳng còn ai nhớ tới nữa.
_________________________
Công Nghi: Tuyệt quá! Thì ra không có tình địch.
Tống Tống: ...Ngươi vui cái gì chứ?

Comments