top of page
All Posts
Chương 69 - Canh một
Giờ Thìn (từ 7h-9h sáng) , tiếng chuông Mão vừa vang, theo âm thanh ken két thô ráp của tời kéo, hai cánh cổng thành sơn son từ từ mở ra. Dưới cổng thành đã xếp hàng dài. Tốp thương nhân cuối cùng mặt mũi phong trần, trong túi đeo căng phồng bạc tiền, bên cạnh là tiêu sư canh phòng nghiêm ngặt. Cũng có không ít lưu dân, áo quần rách rưới giấu những khối hương trong người, ánh mắt đầy lo âu và mong chờ. Đúng lúc đám người lục tục chuẩn bị vào thành, trên quan đạo bỗng cuộn lên
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 68 - “Ta muốn bọn chúng… lấy mạng mà đền.”
Những đứa trẻ ấy bị nuôi để làm gì, giờ đã quá rõ ràng. Sau khi Lưu Khang Nhân bị bắt, không còn ai lén mở kho nấu cháo phát cho dân nữa, bá tánh Miên Châu lại rơi vào cảnh đói khát. Nhân lúc thiên tai, nhà họ Ôn dùng cái giá rẻ mạt — mười cái màn thầu bột trắng — mua hết những đứa trẻ đói lả đi, nuôi nhốt trong động Nhai Tử, nơi hoàn toàn cách biệt với bên ngoài. Có lẽ bọn họ còn giả bộ từ thiện, nói với cha mẹ bán con rằng: Ôn lão gia nhân hậu, không nỡ nhìn trẻ nhỏ chịu kh
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 67 - Hôn trộm thì đã sao!
Đêm càng lúc càng sâu. Tiếng sai dịch chạy khắp thành vang lên dồn dập hơn. Đuốc cháy bập bùng như đom đóm bay loạn, chui rúc khắp các ngõ hẻm. Tiếng vó ngựa khi gần khi xa. Nhìn về phía phủ nha, đèn đuốc sáng trưng như ban ngày. Cuộc thẩm vấn buộc phải tạm dừng. Nếu nói tiếp, e rằng sẽ để lộ tung tích. Thẩm Trưng sai hộ vệ đưa Lưu Khang Nhân tới căn phòng phụ nơi Lục Hầu Nhi từng ở để nghỉ tạm, đề phòng hắn có hành động bất thường, xiềng xích vẫn không tháo. Lưu Khang Nhân t
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 66 - Vãn Sơn, đừng khách khí, đáng giết thì giết.
Cùng với hai tiếng “bịch” khẽ vang, Lưu Khang Nhân bị hai hộ vệ mang theo lật qua đầu tường, loạng choạng rơi xuống nền đất khô cứng. Hắn còn đang kinh ngạc chưa hiểu chuyện gì, thì nhận ra đường nét trước mắt vô cùng quen thuộc — dưới màn đêm che phủ, đây chẳng phải chính là trạch viện của hắn ở Miên Châu sao! Lưu Khang Nhân vừa định mở miệng hỏi, thì một thiếu nữ thân hình cường tráng bước tới. Nàng không nói một lời, một tay túm lấy cổ áo sau của hắn, như xách gà con mà nh
Yuu Hibari
Apr 715 min read
Chương 65 - “Điện hạ, ta thắng rồi.”
Đã là đêm khuya. Ôn Trác và Thẩm Trưng ngồi trên ghế đá giữa sân, khoác áo choàng chắn gió, mượn ánh trăng tàn lạnh lẽo để đánh một ván cờ. Thẩm Trưng đi trước, suy nghĩ một lát rồi nói: “Ba bốn, tinh vị.” Ôn Trác xoa xoa đôi tay hơi lạnh, thong thả đáp: “Mười bảy bốn, tinh vị.” “Mười bảy mười sáu, tinh vị.” “Ba sáu, tinh vị.” “Năm ba, tiểu phi quải giác.” “Bảy một, đại phi thủ giác.” … Cách chơi này hao tổn tâm thần nhất. Phải dựng nên trong đầu một bàn cờ mười chín đường, g
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 64 - Bị hôn đến sưng môi, nhưng Ôn sư đại miêu bao dung T.T
Thánh chỉ bị giữ lại ở trạm Cát Châu. Người thân tín mà Hiền vương phái đến Miên Châu đã bị chặn lại từ Giang Châu. Theo mật lệnh Thẩm Trưng để lại dọc đường, mọi tin tức từ kinh thành gửi đến Miên Châu, trừ thánh chỉ, đều bị chặn giữ; người đến cũng tạm thời khống chế. Trời vừa hửng sáng, hộ vệ đợi giữa đường nhận được tin, lập tức thay bộ y phục mang theo từ kinh thành, quay đầu ngựa, phi thẳng về Miên Châu. Chạy suốt đêm, đến khi ráng chiều ngày hôm sau nhạt dần, mới nhìn
Yuu Hibari
Apr 720 min read
Chương 63 - “Vậy thì điện hạ… cứ được voi đòi tiên đi.”
Năm ngày tiếp theo, việc lục soát trong thành không hề nới lỏng. Hộ vệ mang thức ăn và vật tư tới Lưu trạch cũng càng thêm cẩn trọng, chỉ sợ lộ dấu vết. Mấy người tạm trú trong phủ, lo tai vách mạch rừng, phần lớn thời gian đều nín thinh giữ ý. Ôn Trác thường nâng một quyển sách trong tay, có thể đọc từ lúc rạng đông vừa ló đến khi quạ đêm khẽ kêu, hoàn toàn quên mất thời gian trôi qua. Nếu không phải Thẩm Trưng cứ cách một canh giờ lại ép hắn đứng dậy vận động, hắn có thể ng
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 62 - Mèo vui vẻ → mèo mừng rỡ → mèo xấu hổ tức giận → mèo bị ôm vào lòng!
Luật pháp nghiêm ngặt và dục niệm cấm kỵ – hai luồng ý nghĩ ấy va chạm dữ dội trong đầu Ôn Trác. Hắn buông thả bản thân đáp lại nụ hôn của Thẩm Trưng một cái, rồi lập tức xoay người thoát khỏi vòng ôm ấm nóng ấy. Tai hắn đỏ bừng như lửa đốt, bước chân nhanh như gió, thoắt cái đã chạy biến về hậu viện. Thẩm Trưng bị màn rút lui đột ngột này làm khựng lại trong giây lát. Nhìn bóng lưng hoảng hốt chạy trốn kia, hắn không nhịn được bật cười. Nhưng nhìn thêm một hồi, ánh mắt hắn d
Yuu Hibari
Apr 718 min read
Chương 61 - Tiếp tục thân mật | Mèo chủ động | Vãn Sơn của ta mềm lòng nhất
Ôn Trác tỉ mỉ hồi tưởng lại. Lưu Khang Nhân quả thực chết vào cuối năm Thuận Nguyên hai mươi ba, nhưng khi ấy hắn chỉ cho rằng đó là một chuyện nhỏ nhặt, không đáng kể. Thời điểm đó, hắn đang phò tá Thẩm Sân, vừa giành được sự ủng hộ toàn lực của phủ Vĩnh Ninh Hầu, trong lòng chỉ chăm chăm tính toán làm sao mượn thế lực của Hiền Vương để chế ước Thái tử. Ngay từ đầu, hắn đã không hề đặt kỳ vọng vào Lưu Quốc công. Một khi đã chọn Vĩnh Ninh Hầu, vậy thì thế lực quân đội bên phí
Yuu Hibari
Apr 716 min read
Chương 60 - Hôn rồi. Điện hạ chủ động.
Chỉ một câu nói ấy thôi, đã gần như rút cạn toàn bộ khí lực của Ôn Trác. Y chỉ có thể mượn màn đêm dày đặc, mượn những lời nghiêm túc chính trực ban nãy, che giấu kín kẽ tư tâm ẩn sau câu nói đó. Đối với nam tử tầm thường mà nói, thứ tâm tư này chẳng khác gì báng bổ—ít nhất y vẫn luôn nghĩ như vậy. May thay, nỗi tự ti và mặc cảm của y không cần phải phơi bày trước mặt ai. Bóng đêm ân cần che kín sắc đỏ xấu hổ trên gương mặt và vành tai nóng rực của y. Y âm thầm tính toán: nếu
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 59 - “Điện hạ như vậy, ta cũng rất thích.”
Sau khi Ôn Hứa hoảng loạn bỏ chạy, trước cửa Tê Tiên Cư lại khôi phục vẻ yên tĩnh ngắn ngủi. Các thực khách trong sảnh lớn hoàn hồn, không biết ai khẽ buột miệng khen một tiếng, rồi tiếng bàn tán rì rầm nối tiếp nhau, rất nhanh đã lấp đầy cả đại đường. Chẳng bao lâu nữa, chuyện công tử Ôn gia bị tát giữa chốn đông người, chật vật tháo chạy, e rằng sẽ truyền khắp thành Miên Châu. Tên tiểu nhị nhìn mấy người Thẩm Trưng, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi. Sự lo lắng ban đầu hóa thàn
Yuu Hibari
Apr 718 min read
Chương 58 - Mèo nhỏ tát người! Sảng khoái!
Lần trước Ôn Trác gặp Ôn Hứa là vào mười năm trước. Khi ấy Ôn Hứa chưa ngông cuồng ngang ngược, mất hết nhân tính như bây giờ. Cùng lắm chỉ là một kẻ chuyên nhìn sắc mặt người khác mà sống, nhút nhát như chuột, bám đuôi người ta. Còn giờ đây, cái thứ khiến người ghét chó chê ấy lại càng lớn càng “có tiền đồ” hơn rồi. Ôn Trác cười lạnh trong lòng. Rất tốt. Vừa gặp đã bày ra màn kịch “đặc sắc rực rỡ” như vậy, sau này dù hắn ra tay với Ôn gia có tàn nhẫn hơn chút, trong mắt Thẩm
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 57 - Ôn chưởng viện nổi giận!
Trong lòng Thẩm Trưng đầy những nghi hoặc — chẳng lẽ ngay cả ghi chép về tai họa trong Càn Sử cũng có giả dối? Nhưng điều đó không hợp lý. Năm xưa, Thịnh Đức Đế đâu cần cố tình bôi nhọ Thẩm Bật. Đến thời Chu Hy Bang trùng tu Càn Sử , Thẩm Bật đã sớm tự thắt cổ mà chết, một người chết không thể tạo thành uy hiếp gì đối với việc củng cố đế vị của hắn. Nếu nói là ghen tị với hiền danh của Thẩm Bật, cố tình chụp cho hắn một cái mũ tội danh, thì lại càng không cần thiết. Thanh da
Yuu Hibari
Apr 716 min read


Chương 56 - Kề chân cùng ngủ
Dịch trạm đã chìm vào tĩnh lặng. Chỉ có hậu viện thỉnh thoảng vì gió lay mà vang lên vài tiếng ngựa hí, móng gõ lộc cộc. Hộ vệ phủ Vĩnh Ninh Hầu liên tiếp mấy ngày rong ruổi mấy trăm dặm, lúc này cũng kiệt sức. Mọi người chẳng còn tâm trí tắm rửa ăn uống, ai nấy tìm đại một gian phòng, vừa chạm lưng xuống giường đã ngáy vang, đèn cũng chưa kịp thắp. Chỉ có phòng của Ôn Trác vẫn còn tàn nến leo lét. Sáp nến men theo tim đèn chảy xuống, đọng trên án nhỏ, đối ứng với giọt lệ lặn
Yuu Hibari
Apr 710 min read
Chương 55 - “Lão sư, nâng mông lên.”
Trong phòng ngủ yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ còn hai nhịp thở dè dặt quấn lấy nhau, ngắn và gấp. Đèn dầu mè lặng lẽ cháy, ánh vàng mờ bọc lấy cả căn phòng tĩnh mịch. Chỉ thấy tấm đệm dưới thân bị siết ngày càng chặt, nhăn nhúm thành vài vệt hỗn độn. Thẩm Trưng biết mình đã được cho phép. Nhưng hắn không vội vàng vượt qua ranh giới ấy. Trước tiên, hắn đặt bàn tay nhẹ nhàng lên đầu gối Ôn Trác, chậm rãi vuốt ve, từng chút một xoa dịu sự căng thẳng phòng bị của y.
Yuu Hibari
Apr 712 min read
Chương 54 - “Vãn Sơn, tách chân ra một chút.”
Đoàn người lợi dụng màn đêm rời khỏi phủ Lương Châu. Ngoái đầu nhìn lại, tường thành Lương Châu như bị hắt một lớp mực đậm, lặng lẽ phục xuống giữa bóng tối. Hàn khí càng lúc càng ngang tàng. Cỏ hoang ven quan đạo bị gió đêm giật đến sột soạt, hòa cùng tiếng bánh xe nghiến qua nền đất bùn. Nghe kỹ còn lẫn vài tiếng chim thú kêu thảm thiết, khi trầm khi bổng. Dẫu chưa vào đông, nhưng nhìn tình thế này, nhiệt độ đã gần sát mức đóng băng. Thẩm Trưng ngồi ngay ngắn trong xe, theo
Yuu Hibari
Apr 722 min read
Chương 53 - Lần này, hắn muốn để họ đều được sống sót.
Binh quý thần tốc. Đội quân áp tải lương thảo cứu tế lần này do Quân Định Uyên đích thân tuyển chọn. Những người này ai nấy đều là lão binh từng lăn lộn chiến trường phương Nam, trải qua mưa đao gió kiếm mà rèn nên bản lĩnh vững vàng. Chỗ nào nên tiết kiệm lương, chỗ nào phải bảo vệ lương, không cần Thẩm Trưng hay Ôn Trác dặn dò thêm một câu, họ cũng tự biết cách giảm hao tổn dọc đường xuống mức thấp nhất. Thẩm Trưng cũng không keo kiệt. Biết rõ lương binh vất vả, lần cứu tế
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 52 - Tối nay trăng rất đẹp.
Dường như bị bóng mây nạn châu chấu phủ trùm, kinh thành hai ngày nay trời âm u nặng nề, nhiệt độ rơi thẳng xuống như quả cân thả từ trên cao, “bịch” một tiếng nện xuống đáy. Những gánh hàng rong ven đường dần thưa thớt. Phố xá vốn náo nhiệt nay chỉ còn vài người co cổ vội vã bước đi. Nhà nhà đóng kín cửa son từ sớm, chỉ nhóm một chậu than nhỏ dưới bếp. Chút hơi ấm yếu ớt ấy len theo kẽ gạch chui xuống gầm giường, có còn hơn không. Cả nhà già trẻ quấn chăn dày ngồi sát vào nh
Yuu Hibari
Apr 79 min read
Chương 51 - “Nếu lão sư thấy thú vị, hôm nay ta không về cung nữa, ở lại mật đạo chơi với lão sư cho đủ.”
Ghi chép sử liệu tất nhiên có sai lệch nhất định so với thực tế, huống hồ hiểu biết của Thẩm Trưng về Đại Càn cũng chưa thể nói là toàn diện. Thấy hắn khẽ nhíu mày, Ôn Trác chậm rãi giải thích: “Phủ thương đại sứ thường được đặt theo phủ trị địa phương, vốn chỉ là viên quan cửu phẩm phụ trách thu chi lương thực và quản lý kho tàng. Nhưng hai triều gần đây thế sự biến đổi, họ còn kiêm luôn việc nghiệm thu các loại cống phẩm giải về triều đình.” Hoàng Đình nhướn mí mắt, nhìn Ôn
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 50 - Danh tiếng của Ôn Trác vậy mà lại càng ngày càng tốt!
Nhất định có chỗ nào đó không đúng. Thẩm Sân nhìn theo bóng lưng nhã chính của Ôn Trác, rơi vào trầm tư. Chẳng lẽ Ôn Trác thật sự tàn nhẫn đến mức ấy, vì muốn nâng đỡ Thẩm Trưng lên vị trí cao mà không tiếc đem cả nhà họ Ôn làm quân cờ? Hay hắn chỉ đang hư trương thanh thế, thực sự không còn cách nào khác? Bên cạnh, tiếng thì thầm của hai vị Ngự sử khẽ bay tới, lọt vào tai hắn— “Ôn đại nhân lười nhác bao năm, không ngờ lại đứng ra ở chuyện này.” “Dù sao hoàng thượng sủng ái h
Yuu Hibari
Apr 713 min read
bottom of page