top of page

Vi thần chọn ai
Vi thần chọn ai người đó mới là hoàng đế
Chương 101 - Ta mong ngươi không nghe lời, để ta còn có cớ bắt nạt.
Biết được những chuyện cũ ấy, trong lòng Ôn Trác vẫn chất chứa không ít nghi vấn, nghĩ đi nghĩ lại mãi vẫn không sao hiểu thấu. Vì sao Thần phi lại ẩn cư nơi núi Chá? Cha mẹ hắn đã đi đâu? Họ có từng tìm kiếm Lâm Anh Nương hay không? Hắn là trời sinh đã câm lặng khó nói, hay sau này gặp phải biến cố gì nên mới mất đi khả năng lên tiếng? Bao năm sống giữa núi sâu, không đọc sách, không biết chữ, không giao thiệp với người ngoài, vì sao hắn lại chịu rời bỏ nơi ở yên ổn, theo Th
Yuu Hibari
Apr 813 min read
Chương 100 - Đan Trì quế tịch danh điên đảo, tử các ly châu vị thác huyền.
Trong sân Dực Khôn cung, gió hiền nắng ấm, dưới chân tường cành hoa vươn dài um tùm. Trân Quý phi không tin người khác, tự tay cầm kéo bạc, kiễng chân cắt tỉa “cách cách”. Chiêu Nguyệt công chúa chạy loạn trong sân, tay nắm một chiếc diều nhỏ cỡ quả dưa hấu. Cuộn chỉ bị nàng kéo rung lắc, chạy cả buổi mà diều vẫn không bay qua khỏi bờ tường, chỉ lượn vòng giữa không trung. Cô cô quản sự nhìn dáng vẻ hăng say không biết mệt của công chúa, mỉm cười nói: “Công chúa nhà ta đã mườ
Yuu Hibari
Apr 812 min read
Chương 99 - Kẹo bông, mỗi ngày ăn hai viên, vi phu yêu em.
Thẩm Trưng xoa nhẹ vành tai hơi ấm của hắn, nhiệt độ nơi đầu ngón tay nóng đến mức khiến Ôn Trác lại run lên. Hắn khẽ cười: “Lão sư còn nhớ không, ta từng nói tính ta khá tốt, tâm trạng ổn định, nhìn chung tích cực khỏe mạnh — chỉ là trong chuyện tình ái có chút… sở thích đặc biệt?” Ôn Trác khựng lại. Trong đầu thoáng hiện cảnh ngày trước bái sư lập ước. Lời này Thẩm Trưng quả thực từng nói, nhưng khi ấy hắn căn bản không để tâm. Giờ còn nhớ được, hoàn toàn nhờ trí nhớ tốt. C
Yuu Hibari
Apr 813 min read
Chương 98 - “Điện hạ không muốn sao?”
Thuận Nguyên Đế vừa mới nghỉ ngơi thì có thái giám vội vã vào báo, nói rằng Tam hoàng tử và Lục hoàng tử đã đánh nhau kịch liệt ở Kiền Anh Môn. Ông đành phải lần nữa đứng dậy, sắc mặt đen sầm như đáy nồi, nắm chặt khăn tay ho dữ dội mấy tiếng. “Giam lỏng hai đứa nghịch tử này ở hậu tráo phòng ba tháng, giao cho nội thị trông coi, không được tiếp xúc với bất kỳ ai!” Ông căn bản chẳng cần hỏi nguyên do trận ẩu đả, dùng ngón chân cũng nghĩ ra, chắc chắn là do màn trò vừa rồi gây
Yuu Hibari
Apr 812 min read
Chương 97 - Cung đình thi đấu vật lộn —Thẩm Sân VS Thẩm Đỉnh!
Ngay khoảnh khắc sự việc xảy ra biến cố, Thẩm Sân không phải chưa từng nghĩ tới khả năng là Ôn Trác đang âm thầm giở trò gì đó phía sau. Lúc này hắn vô cùng cần bàn bạc với Tạ Lãng Dương, nhưng ngoại thần nào có thể tùy tiện vào cung? Chỉ e giờ này Tạ Lãng Dương vẫn còn đang sốt ruột chờ tin trong phòng trực Nội các. Thẩm Sân buộc phải chớp lấy cơ hội thoáng qua này, nhanh chóng đưa ra quyết định. Trong đầu hắn phân tích cực nhanh: nếu Ôn Trác thật sự thà hại người mà chẳng l
Yuu Hibari
Apr 813 min read
Chương 96 - Thuận miêu thì sống, nghịch miêu thì chết.
Chuyện Tảo Tượng đạo nhân có thể giở trò lừa gạt, các môn khách trong phủ từng nhắc nhở Thẩm Đỉnh. Nhưng Thẩm Đỉnh là kẻ cực độ tự phụ — nếu bản thân còn chưa có chủ kiến thì lời can gián của môn khách hắn còn nghe lọt được vài phần; một khi trong lòng đã có định kiến trước rồi, thì dù Thiên Vương lão tử có đến nói, hắn cũng chẳng nghe vào nửa chữ. Hắn tận mắt thấy Tảo Tượng đạo nhân gọi hồn người chết, trong lòng đầy kỳ vọng sẽ nhờ đó mà giành được sự ưu ái của Thuận Nguyên
Yuu Hibari
Apr 815 min read
Chương 95 - Xem kịch!
Sau khi dây dưa trong khoang thuyền đến mức hỗn loạn, Ôn Trác toàn thân mềm nhũn, khố lót cũng ẩm ướt. Bực bội, hắn cắn lên vai Thẩm Trưng một chuỗi dấu răng coi như trả đũa. Hai người mãi đến trước khi hoàng cung đóng cửa mới lên kiệu rời khỏi bờ Long Hà. Lúc này ven sông Long Hà đang náo nhiệt nhất. Hàng vạn thuyền giấy trôi theo dòng nước, ánh nến lay động, trong đêm tối tụ lại thành một dải ngân hà, như thể thật sự có thể soi sáng con đường xuống Hoàng Tuyền, chỉ lối cho
Yuu Hibari
Apr 817 min read
Chương 94 - Điện hạ cún con vô lại lừa mèo nhỏ!
Chỉ liếc mắt một cái, Ôn Trác đã nhận ra người này. Hắn tên thật là Trương Đức Nguyên, vốn là con trai độc nhất của một hương thân ở Bạc Châu. Ỷ vào nhà có chút tiền của, từ thuở trẻ hắn đã là một kẻ lưu manh vô học, ăn chơi trác táng đủ đường: rượu chè, cờ bạc, gái gú không thiếu thứ gì. Hàng xóm láng giềng ai nấy đều tránh xa, gọi hắn là “con rắn vô liêm sỉ”. Hắn hoang đường đến mức nào ư? Có lần uống say, hắn cưỡng đoạt một cô gái nhà tử tế. Gia đình cô gái kiện lên nha mô
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 93 - Rõ ràng bệnh tình của Thẩm Trưng còn nặng hơn mình, hơn nữa lại chuyển biến quá nhanh!
Khi phò tá Thẩm Trinh, Cung Tri Viễn vẫn chỉ cho rằng Ôn Trác là một cô thần không dính líu đến tranh đấu đảng phái. Nhưng nay từ chỗ Thẩm Sân hắn mới biết, người này từ lâu đã quy phục Thẩm Trưng. Trước đây đối với Ôn Trác, hắn luôn giữ thái độ kính nhi viễn chi — không thân cận nhưng cũng không muốn đắc tội. Nhưng bây giờ hai bên đã ở thế đối địch, vậy thì chẳng còn gì phải kiêng dè nữa. Hắn chỉ nói mười chữ, vậy mà khiến Tạ Lãng Dương và Thẩm Sân dựng đứng cả lông tóc, toà
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 92 - Bởi vì Trạng nguyên năm Thuận Nguyên thứ mười sáu, vốn dĩ phải là Ôn Trác!
“Một trận lũ mùa hạ thôi mà lại khiến đám tào tốt* nổi loạn! Hơn bốn trăm chiếc tào thuyền bị kẹt lại ở Tùng Châu, lương thực gạo thóc hao hụt dọc đường, lại còn mốc meo thối rữa. Lũ thất phu này thật đúng là vô pháp vô thiên!” *tào 漕hải vận; chuyên chở bằng đường thuỷ; tốt 卒 binh lính Ngoài điện ve sầu mùa hạ kêu inh ỏi, nhưng vẫn không át được tiếng Thuận Nguyên Đế đập mạnh tay xuống long án. Chỉ là nay thân thể ông đã chẳng còn uy thế sấm sét như năm xưa. Đến mức khi quần
Yuu Hibari
Apr 718 min read
Chương 91 - Thật là trơ trẽn! Quá đỗi trơ trẽn!
Ôn Trác hơi ngồi thẳng người lên, ngón tay lần lượt búng mở chiếc quạt xếp. Đầu ngón tay rõ khớp nắm lấy mặt quạt, giữa hàng mày ánh mắt thoáng mang vài phần dè chừng: “Điện hạ định làm gì?” “Lão sư sao lại đề phòng ta như vậy?” Thẩm Trưng trên dưới đánh giá hắn, ánh mắt rơi xuống chiếc quạt xếp đang lay động kia. Đột nhiên y đưa tay giật một cái, chiếc quạt lập tức nhẹ bẫng rơi vào lòng bàn tay mình. Y phe phẩy quạt, một làn gió nhẹ nổi lên, ý cười giấu trong đáy mắt: “Đừng
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 90 - “Lão sư lại nói những lời như vậy nữa, đúng là nên bị phạt.”
Khi Thẩm Trưng đứng dậy, liên tiếp ba lần đều không thành công. Về sau, tiểu hỏa giả đang lau chân cột ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh trong điện, liền quỳ bò vào chính điện, dùng chính bờ vai mình đỡ Thẩm Trưng đứng lên. Thẩm Trưng vịn cậu ta nghỉ một lúc lâu mới miễn cưỡng có thể nhấc bước. Tiểu hỏa giả không dám ngẩng đầu, cúi rạp mặt định bò ra ngoài điện. “Chờ đã.” Thẩm Trưng đột nhiên lên tiếng. Thân thể tiểu hỏa giả cứng đờ, vội vàng dừng lại, run rẩy ngẩng đầu. Gương
Yuu Hibari
Apr 711 min read
Chương 89 - “Điện hạ, ngài thật ấu trĩ.”
Trước khi đi, Thẩm Trưng từ trong túi đeo của Đạp Bạch Sa lấy ra hai thỏi vàng đúc thành hình bánh thạch táo, nhét vào lòng bàn tay Ôn Trác: “Phụ hoàng ban thưởng cho ta, ta đặc biệt đem nấu chảy lại, định làm cho lão sư một món trang sức. Nghĩ tới nghĩ lui, đoán kiểu này chắc lão sư thích nhất.” Ánh mắt Ôn Trác bỗng sáng rực. Hắn cầm thỏi vàng đưa lên gần răng, rất muốn cắn thử một cái, nhưng ánh mắt lại theo bản năng liếc sang Thẩm Trưng. Thấy Thẩm Trưng đang đầy hứng thú n
Yuu Hibari
Apr 716 min read
Chương 88 - Rõ ràng đó là một dấu chân mèo mềm mại tròn tròn.
Y chỉ tham luyến nhìn thêm một lát, gió đã lùa qua cổ áo chui vào trong, khiến Ôn Trác lạnh đến hắt hơi một cái. Ba người trong sân nghe tiếng, đồng loạt quay đầu lại. Liễu Khởi Nghênh tinh mắt, liếc một cái đã thấy cổ áo cừu bào của y không khép kín, để lộ mép áo lót bên trong. Nàng lập tức nổi giận: “Đại nhân! Ngài cố tình mặc ít thế này ra hứng gió sao? Lão lang trung dù có nhớ ngài đến mấy thì hôm nay cũng là đêm giao thừa, người ta còn phải ở bên gia quyến, đâu thể chạy
Yuu Hibari
Apr 712 min read


Chương 87 - Khốn kiếp Thẩm Trưng! Khốn kiếp Thẩm Trưng!
Ôn Trác còn chưa kịp phản ứng, hai cổ tay đã bị Thẩm Trưng chụm lại, siết chặt trong lòng bàn tay hắn. Thẩm Trưng thường xuyên cưỡi ngựa luyện tập, lòng bàn tay phủ một lớp chai mỏng, chạm vào vừa ráp vừa ấm, giữ hắn vô cùng chắc chắn. Trong lòng bàn tay Ôn Trác đã đổ mồ hôi. “Điện hạ… điện hạ!” Hắn hoảng đến mức giọng run lên. “Ừ, điện hạ nghe đây.” Đuôi âm của Thẩm Trưng mang theo ý cười, mỗi tiếng gọi của hắn đều được đáp lại, như thể sớm biết phía sau còn vô số tiếng gọi
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 86 - “Tai của lão sư rất nhạy cảm, trước đây có biết không?”
“Đương nhiên là rửa.” Thẩm Trưng không truy hỏi đến cùng. Hắn kéo nốt tay còn lại của Ôn Trác, cùng đặt vào chậu đồng nước ấm, lấy một ít đậu tắm xoa tan rồi chậm rãi kỳ cọ. Ôn Trác nhìn hàng mi cụp xuống của hắn, trong lòng khẽ động. Bỗng nhiên, y nhẹ nhàng cong ngón tay, khẽ gãi một cái lên lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay hắn. Mặt nước trong chậu đồng gợn sóng lăn tăn. Ôn Trác lập tức ngẩng mắt quan sát phản ứng của Thẩm Trưng, lại vừa khéo chạm phải đôi mắt đầy ý trêu chọc.
Yuu Hibari
Apr 712 min read
Chương 85 - “Tay này… điện hạ không rửa sao?”
Bất luận Lưu Khang Nhân trốn đi vì nguyên do gì, đã là phạm nhân bỏ trốn thì tuyệt không có lý được khoan thứ. Lời đã nói đến nước này, Thuận Nguyên Đế buộc phải tỏ thái độ. Ông liếc nhìn Lưu Quốc công vừa khỏi bệnh nặng, rồi lại cứng lòng, trầm giọng: “Lưu Khang Nhân tuy bị Lâu Xương Tùy lợi dụng, nhưng rốt cuộc vẫn phạm luật Đại Càn, nay lại còn sợ tội——” Mắt thấy ông sắp một lời chốt hạ, định đoạt vận mệnh Lưu Khang Nhân, Ôn Trác đột nhiên ôm bụng ngồi xổm xuống, tựa như k
Yuu Hibari
Apr 714 min read
Chương 84 - Hiền Vương out!
Được Thuận Nguyên Đế quở trách một câu như vậy, Hiền Vương quỳ sụp xuống nền gạch vàng lạnh buốt, không dám nói thêm lời nào. Hắn biết rõ lúc này nói nhiều sai nhiều, lỡ lời một chữ thôi cũng có thể chạm vào nghịch lân của hoàng đế. Nhưng cục diện trước mắt, nếu cứ im lặng tức là ngồi chờ chết. Quả nhiên, trong mắt Lạc Minh Phố lóe lên tia sáng sắc bén, hai tay giơ cao một bản khẩu cung: “Bẩm bệ hạ, đây là khẩu cung thẩm vấn suốt đêm của phủ thương đại sứ Miên Châu Quách Diên
Yuu Hibari
Apr 716 min read
Chương 83 - “Lần sau nếu lão sư còn muốn ta đích thân cởi áo lót cho người, thì sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”
Khi dây buộc được tháo đến lớp áo lót, Ôn Trác chợt siết lấy tay Thẩm Trưng, đầu ngón tay khẽ dùng lực. Đại sự chưa định, sao có thể chìm đắm trong tình ái? Điều đó không phù hợp với nguyên tắc mưu sự trước nay của Ôn Trác. Hắn nhất định phải đợi đến khi mọi việc chu toàn, cục diện đã ngã ngũ, không còn nửa phần sơ suất, mới cho phép bản thân buông lỏng, hưởng thụ, và thả mình đôi chút. “Ngày mai còn phải đối chất trên triều, điện hạ định làm gì?” Tai Ôn Trác vẫn nóng rực, nh
Yuu Hibari
Apr 713 min read
Chương 82 - “Sau này ta sẽ thường xuyên trèo lên giường ngươi, còn cả người ngươi nữa.”
Đường hồi kinh không còn phải gấp gáp. Đoàn xe ngựa cứu tế nối dài, bánh xe nghiến đất rầm rập, đi thong thả hơn trước. Nhưng viên Hiệu úy Cấm vệ quân thì phi ngựa suốt ngày đêm, không nghỉ, đem toàn bộ sự việc xảy ra ở Miên Châu tâu rõ với Thuận Nguyên Đế. Trong đó dĩ nhiên bao gồm ẩn tình vụ án Lưu Khang Nhân, cũng như việc Lâu Xương Tùy trước khi thánh chỉ tới nơi đã vội vã giết người diệt khẩu, lại trớ trêu khiến Lưu Khang Nhân thoát thân trong một màn hoang đường. Thuận
Yuu Hibari
Apr 715 min read
bottom of page