top of page

Vi thần chọn ai
Vi thần chọn ai người đó mới là hoàng đế
Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ③ “……Vi thần không kham nổi nữa, khẩn xin bệ hạ cho thần tạm nghỉ.”
Sau khi Thẩm Trưng đăng cơ, các hoàng tử còn lại ai nấy đều sống trong nơm nớp lo sợ, ngày ngày bất an. Nhất là khi nghe tin Thẩm Sân bị loạn tiễn xuyên tâm, chết thảm nơi Ngọ Môn, họ càng thêm thấp thỏm về vận mệnh của mình. Nói cho công bằng, những hoàng tử ấy, ít nhiều đều từng hãm hại, chèn ép, làm điều có lỗi với Thẩm Trưng. Từ xưa đến nay, được làm vua thua làm giặc, sau khi nắm quyền quay lại trả đũa huynh đệ vốn là chuyện quá đỗi bình thường. Thế nhưng tân đế đăng cơ
Yuu Hibari
Apr 1413 min read
Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ②: “Thứ bệ hạ ban tặng, dường như không phải là lễ vật đứng đắn gì.”
Nếu là kiếp trước, Ôn Trác tuyệt đối không dám tưởng tượng, có một ngày mình lại y phục xộc xệch nằm trên long sàng. Cả đời này hắn đọc đủ thánh hiền thư, những quy củ lễ pháp học được, không có điều nào dạy người ta phải ứng xử ra sao khi ở trên giường của bậc cửu ngũ chí tôn. Chỉ là lúc này hắn cũng không rảnh để nghĩ nhiều. Thẩm Trưng kéo hé chăn ra một tấc, lộ ra đôi mắt câu nệ quẫn bách cùng hơi thở gấp gáp của hắn. Tấm chăn mỏng màu minh hoàng càng tôn lên làn da trắng
Yuu Hibari
Apr 1111 min read
Tiểu Miêu Thủ phụ thường nhật ① “Trẫm chuẩn cho Thủ phụ tạm nghỉ nửa ngày, nằm trên giường bầu bạn cùng quân.”
Tiên đế vừa băng hà chưa bao lâu, Thẩm Trưng lấy cớ quốc sự rối ren nặng nề, khẩn cấp đề bạt Ôn Trác làm Thủ phụ, thay mình trấn an bá quan, phụ chính triều cục. Nhưng thực ra Ôn Trác cả ngày cuộn mình trên giường, quấn chăn bông dày, nhìn từng vị thái y cau chặt mày mà an tâm dưỡng bệnh. Những việc triều chính lặt vặt, bận rộn kia đều dồn cả lên một mình Thẩm Trưng. Thẩm Trưng mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất, ngày đêm đảo lộn, ngay cả chợp mắt một lát cũng trở thành
Yuu Hibari
Apr 1112 min read
Chương 137 (Hoàn chính văn) - “Ngô ái Vãn Sơn, hãy đến bên ta.”
Trên bầu trời rạch ra một vệt trắng nhạt như bụng cá, những ngọn nến trong Dưỡng Tâm điện cháy suốt đêm rốt cuộc cũng tàn. Bông nến “tách” một tiếng rơi xuống đất, hóa thành tro bụi. Thuận Nguyên Đế gắng gượng chút tinh thần cuối cùng, ngồi bất động trên long ỷ, lặng lẽ chờ tin tức từ phía hoàng thành. Đến nước này, ông đau đến thấu xương, nhưng cũng không còn cách nào khác. Thẩm Trưng mê muội nam sắc, tức là đã vứt bỏ giang sơn Đại Càn, tức là không xứng làm thái tử, chỉ có
Yuu Hibari
Apr 1016 min read
Chương 136 - Người bị vạn tiễn xuyên tâm… đã đổi thành hắn.
Rời khỏi Dưỡng Tâm điện, Thẩm Sân không kịp chờ đợi liền mở thánh chỉ ra. Dưới ánh đèn cung treo nơi hành lang, hắn đọc lại một lượt, rồi lại đọc thêm một lượt nữa. Đọc đến mức lúm đồng tiền nơi khóe miệng càng lúc càng sâu, hắn mới cẩn thận cuộn chặt thánh chỉ, giấu sát vào người trong tay áo. Sau cơn cuồng hỉ, chút lý trí còn sót lại rất nhanh quay trở về. Hắn hiểu rất rõ: lúc này Thẩm Trưng vẫn đang chiếm thế thượng phong. Nam Lưu Bắc Quân sớm đã bị y thu phục, từ trên xuố
Yuu Hibari
Apr 1020 min read
Chương 135 - Điện hạ... Bức vua thoái vị đăng cơ đi!
Giang Tử Uy dưới tay rối loạn, mũi tên tuột khỏi tay bắn ra, xiêu vẹo cắm vào đám cỏ hoang ven bờ, đến cả nước sông cũng chưa chạm tới. “Không ổn rồi!” “Ngựa mất kiểm soát rồi!” Đám Cấm vệ quân thân hình chao đảo, liên tiếp ngã nhào khỏi lưng ngựa, thảm hại vô cùng. Minh Châu lúc này mới nắm cây huân bằng gỗ mun, vững vàng ngồi lại trên lưng ngựa, đôi mắt như sao chứa đầy ánh sáng trời sông. Chỉ trong nháy mắt, đám truy binh vừa rồi còn hung hăng khí thế bừng bừng, đã trở thà
Yuu Hibari
Apr 1016 min read
Chương 134 Hắn không thể để điện hạ của mình — đập nồi dìm thuyền, mà lại thua trắng toàn bàn!
Tâm trí Thẩm Trưng chưa bao giờ tỉnh táo đến thế. Hắn biết rõ — giờ phút này đã là thế ngàn cân treo sợi tóc. Dù lòng nóng như lửa đốt, cũng tuyệt không thể đi sai nửa bước. Vừa rời Dưỡng Tâm điện, hắn nghiêng đầu nói với Quân Mộ Lan: “Nương, người không được lưu lại trong cung. Lập tức về phủ Vĩnh Ninh hầu, báo cho cữu cữu và Mặc Thư, lệnh Tam đại doanh cùng Binh bộ chỉnh quân chờ lệnh, vũ khí không rời thân, khống chế chín cửa kinh sư, phong tỏa các yếu đạo ngoại thành. Nếu
Yuu Hibari
Apr 817 min read
Chương 133 - “Là ta đem lòng với y, không phải y không thể không có ta. Nói vậy, phụ hoàng đã hài lòng chưa?”
“Phụ hoàng bảo ngươi đến núi Thanh Bình chuẩn bị thu săn?” Thẩm Trưng vô thức nhíu mày. “Ừ.” Ôn Trác buông lỏng đầu ngón tay, những quân cờ còn lại lách cách rơi về hộp cờ. “Đời trước bệ hạ vốn cũng định thu săn, chỉ là người sắp xếp thay ngài không phải ta, mà là Tạ Lãng Dương. Người đến tuổi xế chiều, đại khái đều thích làm vài việc như muốn tranh thắng thiên mệnh.” Đời trước, sai sự ấy rơi vào tay Tạ Lãng Dương. Một là y chủ động tự tiến cử, hai là xuất thân thế gia, gia s
Yuu Hibari
Apr 818 min read
Chương 132 - Ắt hẳn tương tư thông tới bích lạc, sương sao một đêm nhuộm trắng mi gian
Đại lao Đại Lý Tự âm u dơ bẩn. Cuối thu, ngày ngắn đêm dài, vừa đúng tiết trời lạnh lẽo, cũng vừa đúng lúc tử kỳ cận kề. Tạ Lãng Dương cả người như xác khô, nằm sấp bất động trên tấm chiếu mục nát bốc mùi ẩm mốc. Máu khô đông lại thành màu mực phủ kín khắp mặt mũi, thân thể. Sống không bằng chết.Ngày dài như năm.Nỗi đau thấu tim khoét cốt, hắn đã nếm đủ từng phần. Ngoảnh lại quãng đời ngắn ngủi, sai lầm lớn nhất đời này của hắn, chính là năm xưa tham luyến phong quang núi Tha
Yuu Hibari
Apr 812 min read
Chương 131 - Ngài đã bị Ôn Trác xoay như chong chóng rồi!
Ôn Trác chậm rãi lui khỏi Dưỡng Tâm điện, bóng dáng dần khuất dưới hành lang. Không biết có phải mây che khuất mặt trời hay không, chỉ trong chớp mắt sắc trời đã âm u đi mấy phần. Thuận Nguyên Đế đứng lặng trên chiếc bảo tọa tử đàn chạm hoa sen, hồi lâu không động đậy. Ngay cả Ôn Vãn Sơn cũng không chịu — cũng không thể — cho ông một câu trả lời thỏa đáng. Chuyện lập Thái tử phi vì thế mà mắc kẹt, một lần trì hoãn là tròn ba tháng. Chớp mắt, kinh thành đã vào cuối thu, gió th
Yuu Hibari
Apr 89 min read
Chương 130 Thái tử phi của ta — kẻ nghiện ngọt, kiêu ngạo, hay nói một đằng nghĩ một nẻo, nhạy cảm lại cố chấp.
Tin tức truyền đến Dưỡng Tâm điện, Thuận Nguyên Đế tức đến run rẩy toàn thân, suýt nữa không thở nổi. Ông đập mạnh tay lên long ỷ, quát lệnh áp giải Thẩm Sân và Nghi tần đến trước điện. Phù giấy, kiếm gỗ từ pháp đàn ngoài cung; cùng chiếc chậu đồng trong cung đựng tóc và y phục — tất cả đều được dâng lên. Thuận Nguyên Đế liếc qua những thứ tà dị ấy, quát lớn: “Dùng tà môn ngoại đạo, âm mưu hãm hại trữ quân — mẹ con các ngươi còn gì để nói!” Nghi tần sợ đến hồn bay phách lạc,
Yuu Hibari
Apr 817 min read
Chương 129 - Hắn, Thẩm Trưng, chẳng qua cũng chỉ là thân xác phàm trần, lấy đâu ra pháp lực gì chứ!
Sau khi Lạc Minh Phố bị tống giam, Thẩm Sân rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Hắn ngồi khô khốc trong điện, mở hai bàn tay ra nhìn, mới phát hiện bản thân đã không còn ai có thể sai khiến. Khắp triều văn võ, đều đã mặc nhiên coi Thẩm Trưng là vị hoàng đế kế tiếp. Nỗi hoảng sợ bám riết như giòi trong xương. Thẩm Sân suốt đêm không ngủ, dần dần mắc chứng đau đầu dữ dội, mỗi khi phát tác thì đầu đau như búa bổ, chỉ hận không thể đập đầu vào tường để giải thoát. Hắn không còn
Yuu Hibari
Apr 811 min read
Chương 128 - Mèo nhỏ đầy cảm giác nghi thức
Khi Hoàn Gia bị Cấm vệ quân từ hành quán khóa bắt mang đi, hắn vẫn hoàn toàn mơ hồ, không hề biết đại họa đã ập xuống đầu. Ban đầu hắn còn quát lớn truy hỏi nguyên do, ra sức phản kháng, nhưng rốt cuộc hai nắm đấm không địch lại bốn tay, bị Cấm vệ quân một cước đá ngã lăn xuống đất, trói chặt đến kín kẽ. Hoàn Gia gân cổ gào lên: “Ta muốn gặp hoàng đế Đại Càn!” Nhưng ngoài điện giáp sĩ đứng san sát, chẳng ai để ý tới tiếng tru gào của hắn. Hơn năm mươi người trong đoàn Thát Đá
Yuu Hibari
Apr 811 min read
Chương 127 - Liên hôn hòa thân á? Bye bye nhé
Ba ngày sau, Thuận Nguyên Đế cuối cùng cũng ban thánh chỉ, cho phép Chiêu Nguyệt công chúa gả tới Thát Đát để hòa thân. Chỉ vỏn vẹn mấy dòng chữ ngắn ngủi, đã định đoạt số phận của cô con gái mới mười bốn tuổi. Ông lại gọi Chiêu Nguyệt đến trước long sàng. Những ngón tay gầy guộc khẽ vuốt qua búi tóc hai bên của nàng, trên mặt vẫn là nụ cười từ ái quen thuộc, ôn hòa nói: “Chiêu Nguyệt là kim chi ngọc diệp của Đại Càn, là niềm tự hào của phụ hoàng. Nay con cuối cùng cũng có cơ
Yuu Hibari
Apr 816 min read
Chương 126 - Chè sương sáo hồng xiêm quế hoa
Vừa sang tiết Tắm Phật tháng tư, Nam Bình đã oi bức như hấp. Đi ngoài phố chỉ cần nhích vài bước là mồ hôi tuôn như tắm. Ô Kham tựa vào chiếc ghế ngọc hoa văn băng đặt dưới hành lang nghỉ ngơi, một tay phe phẩy quạt lá trúc, một tay nheo mắt nhìn con phố trước cửa. Hắn cũng chẳng kiêng dè gì. Thời tiết quỷ quái thế này mà không mở toang cửa cho thoáng gió thì sợ rằng sẽ chết ngột trong nhà. Trên phố thỉnh thoảng có mấy đứa trẻ chân trần chạy qua. Áo lót mỏng ướt đẫm dính sát
Yuu Hibari
Apr 812 min read
Chương 125 - “Chiêu Nguyệt để ta bảo vệ.”
Giờ thì Minh Châu nên thuộc về ai lại trở thành một vấn đề khó xử. Người Thát Đát đặc biệt dâng bảo vật, kính hiến cho hoàng đế, đâu thể tùy tiện xử trí như một món đồ bị ghét bỏ. Quân Mộ Lan lùi ra xa Thuận Nguyên Đế một chút, giọng nói cũng lớn hơn: “Bệ hạ thương xót thần thiếp nên mới do dự chưa quyết chuyện Minh Châu. Thần thiếp nghe nói nữ tử Thát Đát rất giỏi thuần mã, thần thiếp lại thường đến Nam Uyển cưỡi ngựa. Không bằng để nàng ta theo hầu bên cạnh thần thiếp, cũng
Yuu Hibari
Apr 816 min read
Chương 124 - “Sao Thẩm Trưng có thể có tư tình với Ôn Trác được chứ?”
Lời vừa dứt, cả đại điện bỗng chốc lặng như tờ. Ánh mắt bách quan đồng loạt đổ dồn về phía Hoàn Gia — kinh ngạc, dò xét, nhẫn nhịn, mỉa mai… đủ loại thần sắc đan xen, đặc sắc vô cùng. Hiển nhiên Hoàn Gia rất hưởng thụ cảm giác bị chú mục này. Hắn khẽ nheo đôi mắt tam giác, mang theo vài phần giễu cợt, quét nhìn khắp điện, từng người một thưởng thức sắc mặt của quan viên Đại Càn. Trên đường nhập quan, hắn bị tướng lĩnh Đại Càn ép học đủ thứ lễ nghi rườm rà, quỳ lạy khom lưng,
Yuu Hibari
Apr 818 min read
Chương 123 - “Nếu đã vậy, ta sẽ ban thêm cho hắn một con đường thông thiên.”
Ôn Trác ngồi thẳng dậy, cổ tay thon dài khẽ đặt lên đầu gối, đầu ngón tay vô thức điểm nhẹ trong không trung. Mỗi khi cân nhắc kế sách, ánh mắt hắn thường khẽ động, như thể đang xâu chuỗi từng manh mối trong đầu, kết nối chúng thành một lối đi khả thi. Ánh sớm đã lên cao, trong phòng phảng phất hương sương mai. Hắn im lặng rất lâu. Thẩm Trưng không dám ngắt lời, chỉ lặng lẽ ngồi bên chờ đợi. Ước chừng qua nửa tuần hương, một vệt nắng ấm xuyên qua song cửa, rót xuống bàn án th
Yuu Hibari
Apr 813 min read
Chương 122 - “Vãn Sơn, Chiêu Nguyệt tuyệt đối không thể gả sang Thát Đát.”
Kỳ điện thí vừa kết thúc, nghi lễ truyền lư lập tức được cử hành ngay sau đó. Quan viên Lễ bộ đứng trên đài truyền lư cao giọng xướng danh. Với thân phận Thái tử, Thẩm Trưng ra mặt gặp gỡ các tân tiến sĩ. Trạng nguyên Lục Chương vừa ngẩng đầu, ánh mắt liền chạm phải gương mặt quen thuộc của Thẩm Trưng, đồng tử chợt co lại. Hắn nhìn kỹ hơn thân hình thẳng tắp, đuôi tóc hơi xoăn kia, cuối cùng xác nhận — người hôm trước hắn gặp trong Cống Viện trước ngày bảng vàng công bố… vậy
Yuu Hibari
Apr 813 min read
Chương 121 - “Vậy thì ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của Chiêu Nguyệt.”
Tháng ba sắp hết, hoa đào đã leo đầy cành, rơi xuống khắp mái ngói và các con ngõ trong thành. Công việc của Ôn Trác đã gần hoàn tất, tiếp theo sẽ đến lượt Thuận Nguyên Đế đích thân chủ trì kỳ điện thí. Nhưng điện thí còn chưa bắt đầu, trong cung đã truyền đến một chuyện vui trước — Người mà Trân Quý phi phái đến các danh sơn cổ tự cầu phúc đã trở về cung. Đoàn người ngoài việc mang về những lá bùa hộ thân đã được các chùa khai quang, mỗi người còn mang theo một thẻ xăm. Nhữn
Yuu Hibari
Apr 815 min read
bottom of page